"Bà về đi, hai đứa nhỏ đã nói rõ ràng rồi, chúng ta làm người lớn thì nên tôn trọng con cái."
Sau đó, mẹ tôi cũng tiếp lời: "Đúng vậy, bọn trẻ không còn duyên phận, chúng ta có nói gì cũng vô ích."
"Mẹ ơi, con đói ch*t mất, mau về nhà nấu cơm thôi."
Tôi kéo bố mẹ rời đi, chỉ để lại mẹ Giang ngẩn ngơ đứng tại chỗ.
Bà ta hối h/ận lẩm bẩm: "Đều tại tôi, đều tại bà già này, con ơi, là mẹ sai rồi..."
Sau đó, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
【Xin lỗi, em không nên cố tình chen chân vào tình cảm của hai người, chị về thăm anh ấy đi.】
Nghe giọng điệu này, không cần đoán tôi cũng biết là Liễu Thanh Thanh.
Cách đây vài ngày, một người đồng nghiệp cũ có mối qu/an h/ệ khá tốt với tôi đã than phiền rằng, kể từ khi tôi đi, Giang Dư An đã như ý nguyện ngồi vào vị trí của tôi, nhưng mỗi ngày đều không vui vẻ gì. Liễu Thanh Thanh cũng luôn lởn vởn trước mặt anh ta, cuối cùng đều bị Giang Dư An từ chối một cách phũ phàng.
Có lần, Liễu Thanh Thanh thừa lúc Giang Dư An s/ay rư/ợu định bò lên giường, kết quả bị anh ta tặng cho một cái t/át.
Họ còn hỏi tôi liệu có định nối lại tình xưa với Giang Dư An không, tôi vội vàng ngăn họ lại, từ đó về sau họ mới không tiết lộ chuyện của hai người đó cho tôi nữa.
Tôi không hề muốn biết họ sống tốt hay không, tôi chỉ muốn sống tốt cuộc đời của chính mình.
Về sau nữa.
Giang Dư An lại đến tìm tôi.
Lần này, anh ta không c/ầu x/in tôi tha thứ.
"Lệ Lệ, anh định về quê rồi, sau này..."
Tôi cười thẳng thừng ngắt lời anh ta: "Vậy chúc anh thượng lộ bình an, tiền đồ xán lạn."
Anh ta ngẩn người nhìn tôi, đáp: "Được, em cũng vậy."
"Anh... anh có thể ôm em lần cuối được không?"
"Tất nhiên là được."
Tôi hào phóng trao cho anh ta một cái ôm.
Đối với tôi, cái ôm này là dấu chấm hết cho mối tình kéo dài bảy năm, cũng là điểm khởi đầu cho cuộc sống mới của cả hai.
Đây là lần cuối cùng tôi gặp anh ta.
Nhiều năm sau, tin tức về anh ta xuất hiện trên bản tin.
Anh ta vì c/ứu một cô bé bị đuối nước mà ch*t chìm.
Tôi không có quá nhiều cảm xúc đ/au buồn, chỉ nghe qua loa vài câu rồi tắt bản tin đi.
Bây giờ, tôi không còn h/ận anh ta nữa.
Anh ta chẳng qua chỉ là một người khách qua đường trong cuộc đời tôi.
Mọi chuyện giữa chúng tôi cũng theo đó mà tan thành mây khói.