Trong cuộc thi lần này, tôi có sự tự tin tuyệt đối rằng mình chắc chắn sẽ giành được giải vàng.
Kết quả cuộc thi nhanh chóng được công bố.
Tôi đứng trên sân khấu, nhìn từng giải thưởng được trao đi.
Giải đồng, giải bạc...
Cuối cùng, giải vàng mà tôi mong đợi cũng được công bố.
"Người đạt giải vàng chính là tác phẩm 'Niết Bàn' của tiểu thư Diệp Uyển!"
Tôi bàng hoàng đứng bật dậy.
"Không thể nào!"
Diệp Uyển hướng ánh mắt về phía tôi.
Tôi nhìn rõ khẩu hình miệng của cô ta.
"Tư Âm, cô không đấu lại tôi đâu."
Trong khoảnh khắc, mọi cảm xúc ùa về.
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không biết phải làm gì.
Vô số ánh đèn flash chiếu rọi lên người Diệp Uyển.
Tác phẩm đoạt giải của cô ta cũng được trình chiếu.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức tranh đó.
Từng nét bút, từng đường nét và màu sắc trên đó, rõ ràng là do tôi vừa sáng tác, tại sao lại biến thành của cô ta!
"Đây không phải là tác phẩm của cô!"
Tôi lớn tiếng nói.
Thầy đang nắm ch/ặt tay tôi ở bên cạnh.
Bà rõ ràng cũng đã nhận ra sự bất thường.
"Tác phẩm này, rõ ràng là do tôi vừa vẽ, tại sao chữ ký lại biến thành của cô ta!"
Các giám khảo nhìn nhau ngơ ngác.
Mặt tôi đỏ bừng.
Diệp Uyển nghe thấy lời tôi nói, trên mặt không hề có chút chột dạ nào.
"Tư tiểu thư, ăn nói không được bừa bãi đâu. Tác phẩm này rõ ràng là do tôi từng nét từng nét sáng tác ra, sao lại biến thành của cô được?"
Tôi không để ý đến cô ta.
Bởi vì ban tổ chức đã lấy ra một tác phẩm giống hệt.
Mà trên tác phẩm này, chữ ký lại chính là tên tôi.
"Sao có thể như vậy?"
Tôi lẩm bẩm.
"Tư tiểu thư, xét thấy cô có hành vi đạo nhái á/c ý, từ nay về sau, các kênh của cuộc thi loại này sẽ không còn mở cửa với cô nữa."
Tôi siết ch/ặt tay mình.
Càng vào lúc này, tôi càng cần phải bình tĩnh.
"Có thể cho tôi xem hai bức tranh này không?"
Xét đến thân phận của thầy, không ai dám ngăn cản tôi.
Nói rồi, tôi bước lên trước, tỉ mỉ quan sát.
Nhìn kỹ thì hai bức tranh không có điểm gì khác biệt.
Nhưng hướng của các đường nét lại hoàn toàn trái ngược nhau.
Ngoài thầy ra, không ai biết tôi thực ra là người thuận tay trái.
Khi tham gia cuộc thi, tôi quen dùng tay trái để vẽ, phong cách khác hẳn với ngày thường.
Mà bức tranh giả mạo này, rõ ràng là dùng tay phải.
"Đạo nhái thì chính là đạo nhái, còn có gì mà xem nữa, mau xuống dưới đi!"
"Đúng là không biết x/ấu hổ, sao còn mặt mũi đứng trên sân khấu cơ chứ."
"Loại người này chẳng lẽ không nên bị phong sát sao?"
Bên tai, những lời nhục mạ của khán giả vang lên không dứt.
Tôi không bận tâm, ngược lại còn mỉm cười.
"Diệp tiểu thư, lúc nãy cô nói bức tranh này là do cô tự tay vẽ, vậy tôi muốn hỏi, cô dùng tay nào để vẽ vậy?"
Diệp Uyển nghe thấy câu hỏi của tôi, sững sờ trong giây lát.
Nhưng rất nhanh cô ta đã khôi phục lại bình thường.
Cô ta chỉ nghĩ tôi đang vùng vẫy trong tuyệt vọng, cười nói:
"Đương nhiên là tay phải, tôi đâu có thuận tay trái."
"Ồ, vậy cô có thể cho tôi biết, tại sao các nét vẽ trên tranh đều có trọng tâm nghiêng về bên trái, đây rõ ràng là cách vẽ quen thuộc của người thuận tay trái."
Lời tôi vừa dứt, cả hội trường im phăng phắc.
Sắc m/áu trên mặt Diệp Uyển biến mất.
"Tư Âm, tôi biết cô khó chịu khi bị vạch trần đạo nhái, nhưng cô không cần thiết phải đặt ra những câu hỏi làm khó người khác để gây khó dễ cho tôi như vậy chứ?"
Cố Thần xót xa che chở cho Diệp Uyển.
"Tư Âm, đừng có mất mặt ở đây nữa!"
Tôi không để ý đến bọn họ, cầm cây cọ bên cạnh, vẽ vài nét tùy ý lên bảng vẽ.
Những đường nét giống hệt trên bức tranh hiện ra trên giấy.
"Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Chẳng lẽ thật sự đã oan uổng cô ấy rồi?"
"Kỹ thuật của cô ấy đã đạt đến trình độ bậc thầy, theo lý mà nói không thể nào đạo nhái được."
"Ôi trời, vậy nói cách khác, là Diệp Uyển cố tình h/ãm h/ại?"
Tiếng bàn tán của mọi người xung quanh ngày càng lớn.
Ánh mắt Diệp Uyển không ngừng d/ao động.
Cô ta siết ch/ặt tay mình, hoàn toàn không còn vẻ kiêu ngạo như lúc nãy.
Đúng lúc này, màn hình lớn của đại sảnh bỗng nhiên bắt đầu phát video.
"Chỉ cần cô tráo đổi bức tranh của tôi và Tư Âm, chụp cho cô ta cái danh đạo nhái, lợi ích sẽ không thiếu phần cô đâu."
"Được, vậy cảm ơn Diệp Uyển tiểu thư nhé."
Sắc m/áu trên mặt Diệp Uyển hoàn toàn biến mất.
Cô ta ngã quỵ xuống đất.
Trong chốc lát, gió chiều nào theo chiều ấy, những lời chỉ trích dội xuống đầu Diệp Uyển.
Sắc mặt Cố Thần cũng rất khó coi.
Hắn không ngờ rằng, người con gái hắn nâng niu trong lòng bàn tay, ngỡ rằng trong sáng như Diệp Uyển, sau lưng lại là bộ dạng như thế này.
Hoắc Sâm không biết đã đứng bên cạnh tôi từ lúc nào.
"Người đã bị bắt hết rồi, nếu cần thì tôi bảo họ đưa đến đây."
Tôi lắc đầu.
Những thứ trong video đã đủ chứng minh Diệp Uyển m/ua chuộc nhân viên trước cuộc thi.
Những chuyện còn lại, đợi cô ta đến đồn cảnh sát rồi tính sau.
Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ.
Tôi bước đến bên cạnh Diệp Uyển, nhìn bộ dạng hoảng lo/ạn của cô ta, mỉm cười nói:
"Diệp Uyển, đá/nh cắp bức tranh của tôi, giúp cô có được danh hiệu họa sĩ thiên tài, cảm giác thế nào?"
Diệp Uyển sững sờ ngay tại chỗ.
Cô ta mở to mắt nhìn tôi:
"Sao cô lại có thể...?"
"Sao tôi lại biết được phải không?"
Những điều này đều là nhờ vào trải nghiệm của kiếp trước.
Khi đó oán khí của tôi quá nặng, chỉ có thể vất vưởng bên cạnh bọn họ.