"Từ ngày đầu tiên chúng ta kết hôn, đến việc anh tháo máy trợ thính, cho tới những lời anh nói với bạn bè trong thư phòng, mỗi một chuyện anh đều đã suy ngẫm lại. Sau khi nghĩ thông suốt, anh nhận ra rằng, tất cả những gì anh đã làm, không có việc gì là đáng để em tha thứ cả."
"Nhưng anh thề, anh sẽ thay đổi..."
"Thẩm Trạch Chi."
Tôi ngắt lời anh ta: "Thay đổi thì có ích gì chứ? Khi chúng ta quen nhau, tôi chỉ mới hai mươi tư tuổi, giờ đã năm năm trôi qua rồi. Đây là năm năm đẹp nhất đời người, tôi đã dành cả cho anh, vậy mà trong suốt năm năm đó, ngay cả một câu nói anh cũng chưa từng nghiêm túc lắng nghe tôi."
"Thay đổi cũng vô ích, vì những tổn thương anh gây ra cho tôi không bao giờ có thể chữa lành được. Tôi sắp ba mươi tuổi rồi, tôi muốn sống cuộc đời mà mình yêu thích, vì vậy xin anh đừng xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa, được không?"
Thẩm Trạch Chi nhìn tôi, há miệng muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng lại chẳng thốt nên lời.
Cuối cùng, anh ta gật đầu rồi quay lưng bỏ đi.
Tôi quay người, đẩy cửa tòa nhà rồi bước vào trong.
Gió lùa vào hành lang, phát ra tiếng rít ù ù.
Tôi lại nghe thấy Thẩm Trạch Chi gọi gì đó, nhưng gió quá lớn nên tôi không nghe rõ, có lẽ là tạm biệt, cũng có thể là xin lỗi.
Nhưng dù là gì đi nữa thì cũng không còn quan trọng nữa rồi.
Sau này, tôi và Chu Chu hùn vốn mở một cửa tiệm nhỏ.
Việc kinh doanh của tiệm rất tốt, nhanh chóng trở thành một địa điểm nổi tiếng tại địa phương.
Thẩm Trạch Chi đã đến vài lần, Chu Chu định đuổi người đi nhưng bị tôi cản lại:
"Nếu anh ta chỉ đến để ăn thì cứ mặc kệ anh ta, dù sao cũng là đến để mang tiền cho chúng ta mà."
Chu Chu nghe vậy thì gật đầu.
Mỗi lần Thẩm Trạch Chi đến, anh ta đều gọi một phần mì hoành thánh, vì đây là món tủ của tôi. Ngày trước khi chưa ly hôn, tôi thường làm món này cho anh ta ăn đêm.
Khi đó, tôi sẽ lặng lẽ đặt bát xuống bên cạnh tay anh, rồi lặng lẽ đi ra ngoài, đợi một tiếng sau lại lặng lẽ vào lấy bát ra.
Toàn bộ quá trình không hề có lấy một lời giao tiếp.
Còn bây giờ, khi tôi đặt bát mì trước mặt Thẩm Trạch Chi, thì việc anh ta muốn nói với tôi một câu cũng đã trở thành một điều xa xỉ.
Nửa năm sau, tin tức mẹ Thẩm qu/a đ/ời truyền đến.
Thẩm Trạch Chi đã rất lâu không xuất hiện ở tiệm.
Lần gặp lại, anh ta vẫn gọi một bát mì hoành thánh như thường lệ.
Anh ta nhìn tôi, há miệng như muốn kể lể nỗi đ/au khổ của mình, thì đúng lúc đó, một bàn tay to lớn vẫy vẫy trước mặt anh ta. Thẩm Trạch Chi mới chú ý đến người đàn ông cao lớn điển trai đang đứng cạnh tôi.
Thẩm Trạch Chi nhìn thấy cử chỉ thân mật của chúng tôi, toàn thân r/un r/ẩy, anh ta hỏi tôi: "Anh ta là..."
"Bạn trai mới của tôi." Tôi trực tiếp đáp lại Thẩm Trạch Chi.
Anh ta sững sờ, sau đó quay người bỏ chạy trong hoảng lo/ạn, thậm chí bát mì hoành thánh đã gọi cũng không đụng đến.
Kể từ đó, tôi không bao giờ gặp lại anh ta nữa. Có người nói anh ta đã về quê, có người nói anh ta đã ra nước ngoài, nhưng tất cả những điều đó đều không còn liên quan gì đến tôi nữa rồi.