“Có một chuyện tôi quên nói với mọi người, thực ra bản thiết kế tôi nộp lên kia, vốn dĩ không phải của tôi.”
“Cái gì?” Mọi người đều nhìn Phó Kinh Niên, không hiểu ý anh là gì.
Phó Kinh Niên liền chỉ tay về phía tôi:
“Bản thiết kế đó thực ra là của cô Thẩm Mộc Tịch.”
Vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Người không dám tin, cũng là người không muốn chấp nhận kết quả này nhất đương nhiên là Thẩm Thư Nhã!
Cô ta đứng bật dậy như kẻ đi/ên, gào thét:
“L/ừa đ/ảo, không thể nào, tôi không tin!”
Tôi nhìn bộ dạng như hề của cô ta, cười lạnh:
“Không chấp nhận được thất bại à?”
“Vậy thì mời mọi người chiêm ngưỡng bản thiết kế thực sự của tôi!”
Ngay sau đó, màn hình lớn bắt đầu trình chiếu bản thiết kế mà tôi đã dùng tên của Phó Kinh Niên để nộp.
Tất cả mọi người sau khi xem xong đều không ngớt lời tán thưởng.
“Không hổ danh là thiết kế của Thẩm Mộc Tịch, dù là ý tưởng hay đường nét đều cực kỳ xuất sắc.”
“Phục rồi, Thẩm Mộc Tịch hạng nhất, tôi phục!”
“Một vị trí quán quân không thể tranh cãi!”
Trong tiếng reo hò, Thẩm Thư Nhã mặt mày tái mét.
Phó Kinh Niên từng bước tiến về phía Thẩm Thư Nhã, lạnh lùng hỏi:
“Cô chính là đứa em gái không biết liêm sỉ đó sao?”
Thẩm Thư Nhã cúi đầu, sắc mặt trắng bệch, không thốt nên lời.
Phó Kinh Niên cũng chẳng buồn quan tâm, chỉ liếc nhìn một cái rồi nói với thư ký bên cạnh:
“Thông báo với nhân sự của công ty, loại người này vĩnh viễn đưa vào danh sách đen, không bao giờ tuyển dụng!”
“Vâng.”
Cuộc thi kết thúc.
Tôi giành được cúp quán quân cùng với hai triệu tệ tiền thưởng.
Phó Kinh Niên mời tôi và một số giám khảo đi ăn tối.
Sau bữa ăn, anh đưa cho tôi một bản hợp đồng:
“Năm sau là tốt nghiệp rồi nhỉ?”
“Dù em có định học tiếp lên thạc sĩ, hay ra nước ngoài tu nghiệp, hoặc có dự định gì khác, thì anh cũng đã nhắm trúng em rồi!”
“Ký vào bản hợp đồng này, em chính là nhà thiết kế số một của tập đoàn Lam Thiên, lương năm năm triệu tệ.”
Tôi kinh ngạc nhìn Phó Kinh Niên, rồi vội vàng mở hợp đồng ra xem xét kỹ lưỡng.
Phó Kinh Niên thấy tôi nghiêm túc như vậy, cười nói:
“Cứ mang về nhà thong thả mà đọc.”
“Bây giờ anh còn một bất ngờ nữa muốn dành cho em.”
Phó Kinh Niên bảo tôi nhắm mắt lại rồi lên xe.
Trong lòng tôi có chút sợ.
Nhưng ngẫm lại, người ta là chủ tịch của một tập đoàn nghìn tỷ, chắc không làm bậy đâu.
Chẳng mấy chốc, xe dừng lại, trước mắt là một căn biệt thự đơn lập.
Phó Kinh Niên tháo băng bịt mắt cho tôi:
“Có thích không?”
Tôi nhìn căn biệt thự xa hoa đầy ngưỡng m/ộ, lẩm bẩm:
“Tất nhiên là thích, nằm mơ cũng thích.”
Phó Kinh Niên thấy tôi không hề che giấu, cười bảo:
“Đã thích, thì từ nay căn biệt thự này là của em.”
“Cái gì?”
Tôi suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm.
Nhìn lại căn biệt thự trước mắt, chỉ thấy như đang mơ.
“Anh, tại sao anh lại tặng biệt thự cho tôi?”
Phó Kinh Niên cười:
“Vì anh thích em, muốn theo đuổi em, lý do này được không?”
“Hả, hả?” Tôi hoàn toàn cạn lời trước cách hành xử của Phó Kinh Niên.
Quá đỗi hào phóng.
Theo đuổi một cô gái mà vừa vào đã tặng căn biệt thự trị giá hàng chục triệu.
Tôi không thể từ chối, đành giả vờ như không quan tâm:
“Xem biểu hiện của anh sau này đã! Tôi đâu có dễ theo đuổi như vậy!”
Rời khỏi Phó Kinh Niên, tôi lập tức về nhà chia sẻ tin vui với ông bà nội.
Biết tôi giành giải nhất và nhận được hai triệu tệ tiền thưởng, ông bà vui mừng khôn xiết.
Tôi cũng học theo phong cách của Phó Kinh Niên, bảo ông bà đeo băng bịt mắt.
Lái xe đưa họ đến căn biệt thự.
“Ông bà ơi, có thích không ạ?”
Ông bà nội bị căn biệt thự trước mắt làm cho choáng ngợp.
Ông nói:
“Ai mà chẳng thích, chỉ là đây là biệt thự của nhà giàu, chúng ta ở sao nổi.”
Tôi cười bảo:
“Ông ơi, đã thích thì từ nay chúng ta ở đây luôn nhé?”
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc và tràn đầy hạnh phúc của ông bà, tôi có thể đoán được biểu cảm của Phó Kinh Niên khi đưa tôi đến đây lúc trước.
Một năm sau.
Tôi chọn học tiếp thạc sĩ, đồng thời vào làm tại công ty của Phó Kinh Niên với mức lương năm triệu tệ.
Còn Thẩm Thư Nhã vì vụ việc vu khống mà trở thành vết nhơ suốt đời, cô ta không tìm được việc làm, cao không tới thấp không xong, suốt ngày ở nhà ăn bám.
Tưởng rằng cô ta chỉ đến thế thôi.
Ai ngờ nửa năm sau, cô ta tin vào lời l/ừa đ/ảo lương cao của một cư dân mạng, bị lừa b/án ra nước ngoài, bặt vô âm tín.
Bố mẹ vì thế mà khóc sưng cả mắt.
Nhưng dùng hết mọi mối qu/an h/ệ, thậm chí còn bị lừa mất cả căn nhà, vẫn không thể tìm lại được Thẩm Thư Nhã.
Sau khi không còn Thẩm Thư Nhã, họ mặt dày tìm đến tôi.
Ông nội hóa thân thành thần giữ cửa, chặn ngay trước cổng biệt thự:
“Cút, cháu gái tôi không có loại bố mẹ vô tình vô nghĩa như các người!”