Tôi là quả trứng duy nhất của Thánh nữ tộc Rắn.
Tổ huấn nói, người đàn ông đầu tiên mà Thánh nữ nhìn thấy sau khi xuống núi chính là cha ruột định mệnh của đứa trẻ.
Thế nhưng lần đầu tiên nương tôi xuống núi, dưới vách đ/á lại cùng lúc đứng ba người đàn ông.
Một người là Nhiếp chính vương quyết đoán sát ph/ạt, một người là Quốc sư thanh lãnh vô tình, người còn lại là Thiếu quân khiến tộc Rắn nghe danh đã kh/iếp s/ợ.
Thế là khi tôi còn chưa kịp phá vỏ, ba người đàn ông ấy đã đá/nh nhau suốt ba ngày ba đêm chỉ để tranh giành xem ai là cha của tôi.
Sau đó, vì chẳng ai chịu nhường ai, họ quyết định mỗi người chiếm một ngày.
Nhiếp chính vương xây cho tôi tổ ấm bằng vàng, Quốc sư truyền linh khí cho tôi, còn Thiếu quân thì nửa đêm bế tôi ra vực sâu ngắm sao.
Tôi là một quả trứng cưng của cha, cũng là cục cưng bám người nhất trong lòng nương.
Cho đến một ngày, một dì xinh đẹp bế tôi lên Thánh sơn xem thiên mạc.
Trong thiên mạc, dì ấy mới là Thánh nữ thật sự, còn nương tôi chỉ là kẻ mạo danh, là vì tư thông với tộc M/a mới sinh ra tôi.
Dì ấy cười lạnh: "Đợi ba người cha của ngươi kiểm tra ra ngươi là trứng yêu, nương ngươi sẽ bị khoét tim tế trời!"
Tôi sợ đến mức toàn bộ vỏ trứng lạnh toát.
Hóa ra tôi chính là bằng chứng khiến nương mất mạng.
Không!!!
Đêm hôm đó, nhân lúc nương ngủ say, tôi lăn đến bên đống lửa tế, cố hết sức muốn nướng chín chính mình.
Chỉ cần tôi ch*t đi, nương sẽ không bị khoét tim nữa.
Ba người cha lập tức phát đi/ên.
"Tra xem, kẻ nào đã để nó nhìn thấy thiên mạc."
Còn tôi co rúm trong vỏ trứng, nghe thấy người phụ nữ tự xưng là Thánh nữ thật sự đang cười bước vào.
......
"Chà, đồ nghiệt chủng, tưởng mình là cái thá gì à?"
Dì Bạch Chỉ mặc bộ thánh bào trắng y hệt nương tôi.
Dì ta bước đến bên đống lửa tế, lạnh lùng nhìn xuống tôi.
Vỏ trứng vốn trắng muốt của tôi lúc này đã bị lửa tế nướng đến bỏng rát, bề mặt đã xuất hiện một vết ch/áy vàng.
đ/au quá.
Nhưng tôi không dám cử động.
"Sao không nướng tiếp đi?"
Dì Bạch Chỉ nhấc chân, dùng chiếc hài thêu đính ngọc trai đ/á mạnh vào vỏ trứng của tôi.
"Bộp" một tiếng.
Tôi lăn xuống theo những bậc thang của tế đàn.
đ/ập mạnh vào cột ngọc trắng lạnh lẽo.
Bên trong vỏ trứng truyền đến một chấn động dữ dội.
Tôi đ/au đến cuộn tròn lại, cái đuôi nhỏ cắn ch/ặt trong miệng.
Không được khóc.
Khóc là nương sẽ tỉnh.
"Cũng biết nhịn đấy."
Bạch Chỉ bước xuống bậc thang, ngồi xổm trước mặt tôi.
Những chiếc móng tay sắc nhọn của dì ta rạ/ch qua vỏ trứng của tôi.
"Trong thiên mạc đã chiếu rõ mồn một, nương ngươi là một tiện nhân cấu kết với tộc M/a."
"Ngươi chỉ là một quả trứng yêu mang m/a khí."
"Chỉ cần ngươi còn sống, bà ta phải ch*t."
Tôi run lên bần bật.
Vỏ trứng không tự chủ được mà lùi lại phía sau.
Tôi muốn tránh xa dì ta ra một chút.
Nhưng dì ta ấn ch/ặt lấy tôi.
"Trốn cái gì?"
"Ba người cha hờ của ngươi sắp đến rồi."
"Đợi khi họ tra ra chân tướng của thiên mạc, phát hiện ra ngươi vốn chẳng phải huyết mạch của Thánh nữ."
"Ngươi đoán xem, Nhiếp chính vương có bóp nát ngươi không?"
"Quốc sư có rút cạn linh khí của ngươi không?"
"Thiếu quân có ném ngươi xuống vực sâu cho chó ăn không?"
Không!!!
Không phải đâu!
Cha cả đã từng xây tổ vàng cho tôi.
Cha hai mỗi ngày đều hát cho tôi nghe.
Cha ba nói tôi là vầng trăng nhỏ của người.
Họ sẽ không bỏ rơi tôi đâu.
Nhưng mà... nếu tôi thực sự là trứng yêu thì sao?
Nếu vì tôi mà nương phải bị khoét tim thì sao?
"Đến rồi."
Bạch Chỉ đột ngột buông tay.
Dì ta ngã nhào xuống đất.
Tiện tay rút chiếc trâm vàng trên đầu, rạ/ch một đường m/áu trên cánh tay mình.
"Á--"
Dì ta hét lên.
Nước mắt tuôn rơi tức thì.
"Đừng sợ! Cục cưng đừng sợ, dì c/ứu con!"
Dì ta lao tới, ôm ch/ặt lấy quả trứng nóng hổi của tôi.
Đúng lúc này, cánh cửa điện tế bị người ta đạp tung.
"Ầm--"
"Cục cưng!"
Là giọng của cha cả Tề Phong.
Người mặc mãng bào đen, mang theo đầy hơi lạnh, là người đầu tiên xông vào.
Ngay sau đó là cha hai Đinh Tịch.
Bộ bạch y vốn luôn sạch sẽ không tì vết của người, giờ đây dính đầy sương đêm, trong đáy mắt toàn là sự hoảng lo/ạn.
Cha ba Liêu Từ trực tiếp hóa thành một đạo tàn ảnh.
Trong chớp mắt đã hạ xuống trước mặt tôi.
"Cút ra!"
Liêu Từ vung một chưởng.
Bạch Chỉ thét lên, bị hất văng ra xa, đ/ập mạnh vào tường.
Phun ra một ngụm m/áu tươi.
"Thiếu quân... ta là vì muốn c/ứu nó..."
Bạch Chỉ nằm rạp trên đất, khóc lóc thảm thiết.
"Quả trứng này đột nhiên phát đi/ên, cứ đòi lăn vào lửa..."
Không ai quan tâm đến dì ta.
Ba người đàn ông vốn thường ngày hô mưa gọi gió, giờ đây đều quỳ rạp trên mặt đất.
Vây quanh quả trứng bị nướng ch/áy vàng của tôi.
Tay Tề Phong đang r/un r/ẩy.
Người đưa tay ra, muốn chạm vào tôi, nhưng lại không dám.
"Sao lại nóng đến mức này?"
Đinh Tịch trực tiếp cắn rá/ch đầu ngón tay.
Linh lực bản nguyên tinh thuần của Quốc sư như không cần tiền mà rót thẳng vào vỏ trứng của tôi.