Cơ thể bà ta bắt đầu r/un r/ẩy không kiểm soát.

“Không... không phải ta... phu nhân, người không thể oan uổng lão nô!”

Bà ta vẫn còn muốn chối cãi.

“Ta oan uổng ngươi?”

Ta cười lạnh một tiếng.

“Được thôi.”

“Vậy chúng ta hãy nói chuyện cho rõ ràng.”

Ta quay sang tiểu nha hoàn vẫn còn đang quỳ dưới đất.

“Ngươi tên là Xuân Đào, phải không?”

Tiểu nha hoàn tên Xuân Đào kia run lên bần bật, đến cả lời cũng không nói nổi.

“Đừng sợ.”

Giọng ta dịu lại một chút.

“Ngươi chỉ cần nói thật.”

“Chuyện ngày hôm nay, rốt cuộc là thế nào.”

“Chỉ cần ngươi nói thật, ta đảm bảo ngươi vô sự.”

Xuân Đào ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn ta, rồi lại sợ hãi liếc nhìn Triệu m/a m/a.

Ánh mắt Triệu m/a m/a như lưỡi d/ao, hung hăng cứa vào người nàng.

Ta bước tới một bước, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của Triệu m/a m/a.

“Xuân Đào.”

“Hầu gia ở đây, đầy sảnh tân khách ở đây.”

“Ngươi nếu có nửa câu dối trá, chính là tội khi quân.”

“Nhưng nếu ngươi nói ra sự thật, chính là lấy công chuộc tội.”

“Nặng nhẹ thế nào, tự ngươi cân nhắc.”

Lời của ta trở thành cọng rơm cuối cùng đ/è ch*t con lạc đà.

Phòng tuyến tâm lý của Xuân Đào hoàn toàn sụp đổ.

Nàng dập đầu một cái thật mạnh.

“Là Triệu m/a m/a! Là Triệu m/a m/a sai khiến nô tỳ!”

Nàng khóc lóc kêu lên.

“Bà ta bảo nô tỳ cố tình vấp ngã ở cửa, làm đổ mì trường thọ, để phu nhân mất mặt trước mặt khách khứa!”

“Bà ta nói sau khi xong việc, sẽ cất nhắc nô tỳ làm nha hoàn hạng hai, còn cho nô tỳ mười lượng bạc!”

“Phu nhân tha mạng! Hầu gia tha mạng a!”

Lời này vừa thốt ra, cả sảnh đường xôn xao.

Sắc mặt Triệu m/a m/a trong chớp mắt xám như tro tàn.

“Ngươi... ngươi cái đồ tiện tỳ! Ngươi nói bậy bạ! Ngậm m/áu phun người!”

Bà ta lao tới, định đá/nh Xuân Đào.

Tiểu Thúy nhanh tay lẹ mắt, dẫn hai bà tử xông lên, túm ch/ặt lấy bà ta.

“Triệu m/a m/a, xem ra ngươi chưa thấy qu/an t/ài chưa đổ lệ.”

Ta nhìn bà ta, ánh mắt lạnh băng.

“Ta cho ngươi xem thêm thứ này.”

Ta ra hiệu cho Tiểu Thúy.

Tiểu Thúy lấy từ trong lòng ra một cuốn sổ nhỏ, dâng lên.

“Đây là cái gì?” Triệu m/a m/a vẫn còn cứng miệng.

“Đây là tất cả sổ sách trong ba năm ngươi chưởng quản chủ viện của Hầu gia.”

Ta thản nhiên nói.

“Ngươi bớt xén nguyệt bạc của hạ nhân, tổng cộng ba trăm hai mươi bảy lượng.”

“Khai khống chi phí thái mãi, tư túi riêng, tổng cộng một nghìn năm trăm tám mươi lượng.”

“Ngươi đem những món đồ trang trí có giá trị trong viện tráo ra ngoài b/án, thu lợi tám trăm lượng.”

“Mỗi một khoản, ta đều ghi chép rõ ràng cho ngươi.”

“Triệu m/a m/a, những điều này, ngươi giải thích thế nào?”

Mỗi lời ta nói, sắc mặt Triệu m/a m/a lại trắng thêm một phần.

Đến cuối cùng, bà ta đã chẳng còn chút huyết sắc nào, mềm nhũn trong tay các bà tử như một bãi bùn nhão.

Chứng cứ đành đạch.

Nhân chứng vật chứng đầy đủ.

Bà ta, không còn cách nào xoay chuyển tình thế.

Trong đại sảnh, tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Tất cả khách khứa đều nín thở, theo dõi cơn bão trong nội trạch Hầu phủ này.

Họ không ngờ, một bữa tiệc sinh thần lại kéo theo những tình tiết nội bộ bê bối đến thế.

Triệu m/a m/a nằm liệt trên đất, toàn thân run như cầy sấy.

Bà ta biết, mình xong đời rồi.

Hoàn toàn xong đời rồi.

Nhưng bà ta không cam tâm.

Bà ta ngẩng phắt đầu lên, gửi gắm hy vọng cuối cùng vào người đàn ông vẫn im lặng từ đầu đến cuối.

Tiêu Vân Triệt.

“Hầu gia!”

Bà ta dồn hết sức lực, phát ra tiếng khóc thảm thiết.

“Hầu gia! Lão nô bị oan a!”

Bà ta thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của các bà tử, lăn lê bò trườn lao đến dưới chân Tiêu Vân Triệt.

“Lão nô là người nhìn người lớn lên a, Hầu gia!”

“Tiên phu nhân trước khi lâm chung đã gửi gắm người cho lão nô, bảo lão nô chăm sóc người thật tốt!”

“Mấy chục năm qua, lão nô không dám lơ là nửa phần, coi người như con đẻ mà đối đãi a!”

Bà ta nước mắt giàn giụa, giọng điệu đầy cảm xúc.

“Tất cả những gì lão nô làm, đều là vì người, vì cái nhà này a!”

“Là người đàn bà này! Là ả!”

Bà ta chỉ tay về phía ta, ánh mắt đầy oán đ/ộc.

“Ả vừa vào cửa đã muốn thay toàn bộ người trong phủ bằng người của ả!”

“Ả không dung thứ cho những người già chúng tôi đã hầu hạ người nhiều năm!”

“Ả muốn gạt bỏ người, biến cả Hầu phủ thành thiên hạ của nhà họ Thẩm ả!”

“Hầu gia, người tuyệt đối không được để con hồ ly tinh này che mắt a!”

Quả là một chiêu đảo đi/ên trắng đen, á/c nhân cáo trạng trước.

Bà ta tự xây dựng hình ảnh một người trung thành bảo vệ chủ, nhưng lại bị nữ chủ nhân mới bức hại.

Còn vẽ ra chân dung ta thành một mụ đàn bà đ/ộc á/c đầy dã tâm và âm mưu.

Phải nói rằng, tài ăn nói của bà ta thật sự không tầm thường.

Nếu đổi lại là một người đàn ông mềm lòng hoặc hồ đồ, có lẽ thật sự sẽ bị những lời khóc lóc này làm cho động lòng.

Đáng tiếc.

Người đối diện với bà ta, là Tiêu Vân Triệt.

Ta đứng tại chỗ, không lên tiếng biện giải cho mình nửa lời.

Ta tin chàng.

Ta tin chồng mình.

Ánh mắt Tiêu Vân Triệt chậm rãi rời khỏi Triệu m/a m/a, chuyển sang gương mặt ta.

Ánh mắt chàng vẫn sâu thẳm như biển, không nhìn ra hỉ nộ.

Chàng im lặng rất lâu.

Lâu đến mức trong lòng Triệu m/a m/a lại nhen nhóm hy vọng.

Lâu đến mức các vị khách có mặt bắt đầu thì thầm to nhỏ, đoán xem Trấn Bắc Hầu sẽ xử trí thế nào.

Sau đó, chàng cuối cùng cũng lên tiếng.

“Triệu m/a m/a.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thầm Thích Bạn Cùng Phòng Rồi Lật Xe

Chương 15
Tôi muốn theo đuổi bạn cùng phòng của mình. Nhưng Chu Nghiễn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững với tôi. Cho đến một lần câu lạc bộ chơi trò "Thật lòng hay Thử thách", cậu ấy thừa nhận mình đã có người trong lòng. Tôi ngồi ngay bên cạnh, vô thức bóp bẹp chiếc cốc giấy trong tay. Nước có ga tràn qua miệng cốc, chảy dọc theo kẽ ngón tay. Từ sau đêm hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt cậu ấy. Đồng thời cũng thường xuyên cùng một đàn anh mới quen luyện đàn, ăn cơm, rồi đến thư viện giữ chỗ. Tôi cứ nghĩ Chu Nghiễn sẽ chẳng bận tâm. Cho đến hậu trường đêm hội chào tân sinh viên, cậu ấy chặn tôi ngay bên ngoài phòng thay đồ, một tay chống lên cánh tủ, giọng nói trầm thấp: "Người vừa nãy thắt cà vạt cho cậu là ai?" Tôi đáp: "Bạn." Ánh mắt cậu ấy dán chặt vào nút cà vạt vừa được buộc lại ngay ngắn trên cổ tôi, các đốt ngón tay siết chặt từng chút một. "Trì Dư, kết bạn... cần để người ta chạm vào chỗ này sao?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
330