Tôi nâng cổ tay lên, để chiếc vòng lấp lánh dưới ánh mặt trời.
"Lúc cô dâng trà giả ngất, hắt nước sôi vào người ta. Mẹ chồng áy náy, ban cho ta sợi dây chuyền này. Phu quân áy náy, tặng ta đôi vòng này."
Tôi nhìn cô ta, cười vô cùng dịu dàng.
"Liễu di nương, cô nói người trong lòng phu quân là cô. Vậy người trong lòng chàng, sao đến chút đồ này cũng không nỡ cho cô?"
Cô ta đứng đó, mặt lúc xanh lúc trắng, lúc trắng lại đỏ. Lồng ngựk phập phồng dữ dội, như thể sắp n/ổ tung.
Tôi cúi đầu uống trà.
"Đi đi. Cả đời này ta gh/ét nhất là giao thiệp với những kẻ không biết tự lượng sức mình."
Cô ta há miệng, muốn nói gì đó, nhưng chỉ phát ra tiếng gầm gừ như con thú bị dồn vào đường cùng.
"Cô dựa vào đâu mà nói ta như vậy?"
Cô ta trừng mắt nhìn tôi đầy á/c ý, đôi mắt đỏ ngầu, ánh mắt đó như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
"Cô tưởng rằng có được danh phận Thế tử phu nhân là có thể kê cao gối mà ngủ sao?"
Cô ta tiến lên một bước, giọng nói sắc nhọn đến lạc cả đi: "Ta nói cho cô biết, họ Phương--trái tim biểu ca nằm ở chỗ ta, từ đầu đến cuối, đều nằm ở chỗ ta! Cô là cái thá gì? Chẳng qua chỉ là món đồ trang trí mà phủ Bá tước ném sang để làm cảnh!"
Tôi ngước mắt nhìn cô ta, không nói gì.
Cô ta bị ánh mắt của tôi kí/ch th/ích đến mức càng đi/ên cuồ/ng hơn.
"Cô đợi đấy!" Cô ta chỉ vào mũi tôi, toàn thân r/un r/ẩy, "Từ nay về sau, biểu ca mà bước chân vào phòng cô nửa bước, thì coi như ta thua! Ta muốn khiến cô - cái loại Thế tử phu nhân này - phải thủ tiết sống cả đời! Ta muốn cả phủ trên dưới đều biết, cô - cái loại chính thê này - còn chẳng bằng một con thiếp!"
Cô ta thở dốc, từng chữ từng chữ rít qua kẽ răng: "Ta muốn giẫm nát thể diện của cô xuống bùn. Giẫm xong rồi, còn phải nghiền thêm ba lượt nữa."
Nói xong, cô ta quay ngoắt người, bước dài bỏ đi. Đến cửa, cô ta còn quay đầu nhìn tôi một cái, ánh mắt đầy khiêu khích và ý chí chiến đấu.
Sau đó, cô ta đi rồi. Bóng lưng thẳng tắp, như một con gà chọi vừa thắng trận.
Tôi bưng chén trà, nhìn bóng lưng đó biến mất ngoài cửa viện. Bỗng nhiên bật cười.
Ý chí chiến đấu mạnh mẽ vậy sao?
Rất tốt.
Xin hãy tiếp tục giữ vững.
Liễu Yên Nhiên nói được làm được.
Một tháng này, Vệ Lâm quả nhiên không bước chân vào viện tôi nửa bước.
Cô ta bày đủ trò.
Hôm nay giả đ/au đầu, ngày mai đóng kịch đ/au tim, ngày kia lại khóc lóc kể lể rằng mơ thấy song thân sớm mất, khóc đến tỉnh cả mơ, nắm ch/ặt tay Vệ Lâm không buông.
Vệ Lâm bị cô ta xoay như chong chóng, cứ tan làm là chạy thẳng về viện cô ta, ngay cả chỗ mẹ chồng cũng ít đến hơn.
Tin tức truyền đến viện tôi, mụ v* tức đến dậm chân: "Thiếu phu nhân, người cứ mặc kệ cô ta làm lo/ạn thế sao?"
Tôi nằm trên sập, lật sách, thong thả nói: "Cứ mặc kệ cô ta."
...
Liễu Yên Nhiên thỉnh thoảng lại đến thỉnh an.
Nói là thỉnh an, chi bằng nói là đến nghiệm thu chiến quả.
Lần đầu tiên đến, cô ta đứng ngoài cửa: "Phu nhân những ngày qua có khỏe không? Thiếp thân mấy ngày nay không được khỏe, biểu ca ngày nào cũng đến thăm thiếp, làm lơ là phía phu nhân. Phu nhân đừng để bụng."
Tôi nằm nghiêng trên sập, ngăn cách bởi tấm rèm, ngay cả mí mắt cũng không thèm nhướng lên.
"Tinh thần không tốt, nên không mời cô vào được. Về đi."
Nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ mặt: "Vậy thiếp thân hôm khác lại đến. Phu nhân dưỡng b/ệnh cho tốt."
Lúc quay người, cái eo đó lắc lư như con rắn nước.
Lần thứ hai đến, cô ta đổi chiêu khác.
Mang theo một bát canh, nói là tự tay nấu, muốn bồi bổ cho tôi.
Tôi vẫn không cho vào, cô ta liền đứng đó, đứng suốt một khắc đồng hồ, rồi mắt đỏ hoe bỏ đi.
Đêm đó Vệ Lâm liền đến.
"Họ Phương!" Hắn vừa vào cửa đã gầm lên, "Yên Nhiên có lòng tốt đến thỉnh an nàng, nàng đến cửa cũng không cho vào? Cô ấy đứng ngoài cửa lâu như vậy, nàng không sợ người ngoài bàn tán sao?"
Tôi đang uống th/uốc an th/ai, nghe vậy ngẩng đầu, vẻ mặt vô tội.
"Ta mang th/ai cơ thể không khỏe, đại phu bảo cần tĩnh dưỡng. Liễu di nương đến, ta không muốn gặp, bảo cô ta về. Còn việc đứng ngoài cửa," tôi thở dài, "Cô ta cứ khăng khăng muốn đứng, ta biết làm sao? Sai người khiêng cô ta đi à?"
Vệ Lâm nghẹn họng.
"Thôi đi, lúc nào cũng nói không lại nàng!" Hắn vung tay áo bỏ đi.
Tôi nhìn bóng lưng hắn, ánh mắt hơi lạnh.
...
Ngày hôm sau, Vệ Lâm vào triều.
Tôi sai người trói tên tiểu tư hầu cận thân tín bên cạnh hắn lại, b/án đi ngay lập tức.
Tối đến, Vệ Lâm quả nhiên lại đến.
"Họ Phương! Nàng dựa vào đâu mà động vào người của ta?"
Tôi đặt cuốn sách trong tay xuống, nhìn hắn, thở dài.
"Phu quân đừng vội, nghe ta nói hết đã."
Hắn sa sầm mặt, chờ đợi.
Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, trong giọng điệu mang theo vài phần bất lực, vài phần thất vọng.
"Liễu di nương thích cáo trạng sau lưng, ta đại nhân đại lượng, chưa bao giờ chấp nhặt với cô ta. Nhưng còn phu quân thì sao? Biểu muội nói gì, chàng tin nấy, ngay cả một câu cũng không hỏi ta, đã vội vàng xông đến hạch tội."
Sắc mặt Vệ Lâm thay đổi.
Tôi nhìn hắn, từng chữ một: "Phu quân đường đường là Thế tử Quốc công phủ, lại dễ dàng tin người khác như vậy, không có chủ kiến, không có quyết đoán, chàng có bao giờ nghĩ đến hậu quả chưa?"
"Nàng đừng có dọa người!" Hắn không phục, "Ta chỉ hỏi nàng một câu, sao lại thành dễ tin người khác rồi?"
Tôi cười.
Cười đầy ẩn ý.
"Phu quân có biết, tên Vệ Cần đó là người của ai không?"
Hắn sững sờ: "Chẳng phải do cha sắp xếp sao?"
Tôi lắc đầu, hạ thấp giọng: "Sai. Là người của nhị đệ."