Bên bờ ao, không biết ai trượt chân, cả hai cùng ngã xuống nước.
Nước ao chỉ sâu ngang thắt lưng, nhưng đối với người không biết bơi, thì chỉ cần sâu đến nửa người cũng đủ để ch*t đuối.
Khi đám mụ già chân tay lóng ngóng c/ứu được hai người lên, mẹ chồng đã thoi thóp, cả khuôn mặt lấm lem bùn đất.
Tôi nghe tin chạy đến, chỉ kịp nhìn thấy đôi bàn tay mẹ chồng đang nắm ch/ặt lấy một mảnh vải rá/ch, móng tay cắm sâu vào bùn, dù thế nào cũng không gỡ ra được.
Liễu Yên Nhiên bị sặc vài ngụm nước, may mắn giữ được mạng sống. Cô ta nắm lấy tay tôi khóc lớn: "Dì không cẩn thận bước hụt, kéo cả em xuống theo... Em muốn c/ứu dì, nhưng chính em cũng là kẻ không biết bơi..."
Vừa khóc, cô ta vừa theo bản năng che đi chỗ áo bị x/é rá/ch.
Rõ ràng, cô ta cũng đã thấy mảnh vải vụn trong tay mẹ chồng.
Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ tay cô ta, khẽ nói: "Chuyện này cũng không thể trách cô. Người không biết bơi rơi xuống nước, nhất thời hoảng lo/ạn, sẽ theo bản năng mà túm lấy bất cứ thứ gì bên cạnh. Nhìn cánh tay cô xem, đều bị bóp tím cả rồi. Cô giữ được mạng đã là may mắn lắm rồi."
Khi phủ y chạy đến, mẹ chồng đã tắt thở. Sau khi kiểm tra, ông giải thích: Người rơi xuống nước sẽ vùng vẫy dữ dội và túm ch/ặt lấy mọi thứ, mẹ chồng mặt úp xuống bùn, không được c/ứu chữa kịp thời nên đã ch*t ngạt.
Những vết bầm và vết x/é rá/ch trên người Liễu di nương cũng hoàn toàn khớp với tình trạng bị người rơi xuống nước túm lấy.
Vệ Lâm nghe tin chạy đến, h/ận th/ù đ/á Liễu Yên Nhiên hai cái: "Sao chổi! Không phải tại cô cứ nằng nặc đòi kéo mẹ đi ngắm hoa sen thì làm sao bà ch*t?"
Tôi chặn trước mặt hắn: "Phu quân, đủ rồi. Mẹ đã đi rồi, anh có đá/nh ch*t cô ấy thì bà cũng không sống lại được."
Tôi nhìn hắn, giọng bình thản: "Hậu sự của mẹ, vẫn cần người lo liệu."
Vệ Lâm đỏ hoe mắt, nặn ra được hai giọt nước mắt, lau mặt một cái rồi giao tang lễ cho tôi lo liệu, sau đó quay người bỏ đi.
Tôi đưa mắt nhìn theo hắn, rồi quay lại, đưa tay về phía Liễu Yên Nhiên vẫn đang ngồi dưới đất.
"Đứng lên đi, đất lạnh đấy."
Cô ta sững sờ nhìn tôi, rồi chậm rãi đưa tay ra.
Loại bỏ được ngọn núi mẹ chồng đ/è nặng trên đầu, cuộc sống của tôi dễ thở hơn nhiều.
Mặc dù bên nhà ngoại của Vệ Lâm cũng từng đến làm lo/ạn, nghi ngờ, nhưng đều bị tôi chặn đứng không chút sơ hở.
Vệ Lâm mất đi sự quản thúc, hoàn toàn bung xõa. Tôi cũng chưa bao giờ can thiệp vào cuộc sống riêng tư của hắn, cần tiền cho tiền, cần người cho người. Thậm chí trong thời gian hắn chịu tang, tôi còn che đậy cho hắn.
Hắn đối với tôi khá hài lòng, không dưới một lần khen tôi là người vợ hiền.
Ngày tháng cứ thế trôi đi.
Trưởng tử của tôi đã mười một tuổi, thông minh lanh lợi, theo thầy đọc sách, rất tiến bộ. Thứ tử chín tuổi, cả ngày chạy theo sau anh trai. Những đứa con thứ xuất cũng có vài người, đều được nuôi dạy bên cạnh tôi, cung thuận hiểu chuyện.
Sáng tối thỉnh an, không bao giờ dám lười biếng nửa phần.
Đám di nương đối với tôi cung kính hết mực.
Hậu trạch trong phủ này, từ lâu đã không còn sóng gió.
Sau khi mãn tang mẹ chồng, Vệ Lâm quả nhiên lại nảy sinh ý định.
Hôm đó hắn đến phòng tôi, do dự hồi lâu mới mở lời: "Phu nhân, chuyện nạp thiếp, nàng chuẩn bị một chút đi."
Tôi im lặng một lát, đứng dậy lấy từ trong tủ ra mấy cuốn sổ sách dày cộp, đặt nhẹ trước mặt hắn.
"Đây là gì?"
Vệ Lâm lật trang đầu tiên, lông mày hơi nhíu lại.
Lật thêm vài trang, sắc mặt dần dần xanh mét.
Đến giữa cuốn sổ, tay hắn đã cứng đờ, cả người như bị ai tạt một chậu nước lạnh vào đầu.
Nhà càng có danh giá, tang lễ càng tốn kém. Linh cữu để bốn mươi chín ngày, lễ thủy lục, cao tăng tụng kinh, đ/ốt nhà giấy, đón tiếp khách khứa... mỗi thứ mỗi việc đều là tiền bạc trắng xóa.
Không biết bao nhiêu gia đình đang trên đà sa sút, tổ chức một đám tang là vét sạch gia sản.
Khi lão Quốc công gia qu/a đ/ời, dưới sự chứng kiến của tông tộc tộc lão, gia đình đã chia tài sản. Vệ Lâm tuy chiếm phần lớn, nhưng nhị phòng và tam phòng cũng được chia không ít.
Sản nghiệp chung thực sự rơi vào tay hắn vốn dĩ không ít. Nhưng khổ nỗi hắn là kẻ văn không xong, võ không thành, không gánh vác nổi cửa nhà Quốc công phủ, lại không bỏ được cái thói xa hoa của công tử thế gia.
Nuôi mỹ nhân cần tiền, phô trương thanh thế cần tiền, hai đám tang lớn trước sau lại tiêu xài như nước chảy.
Gia sản lão Quốc công gia tích cóp cả đời, cứ thế mà cạn sạch.
Vệ Lâm đóng sổ sách lại, im lặng rất lâu.
"Chuyện nạp thiếp, cứ từ từ đã." Giọng hắn có chút khô khốc.
Những ngày sau đó, hắn như biến thành một con người khác. Sớm đi tối về, làm việc quy củ, không bao giờ nhắc đến chuyện nạp thiếp nữa.
Cứ như vậy an phận được mấy năm.
Thỉnh thoảng đến phòng tôi ngồi chơi, kể chuyện bên ngoài, hỏi han bài vở của các con. Đối với tôi vẫn khá khách sáo, thậm chí có chút thận trọng.
Không phải hắn sợ tôi, mà là sợ làm lạnh lòng những "lão thần" đang hiến kế cho hắn.
Hắn đến nay vẫn tưởng rằng, những quân sư đang chỉ điểm giang sơn bên tai hắn là tâm phúc do lão Quốc công gia để lại. Hắn không biết rằng, những người đó mở miệng là vì tôi bảo họ mở miệng.
Những năm qua, người hầu hạ bên cạnh hắn, trên dưới đều là người của tôi. Mỗi một lượng bạc hắn tiêu xài đều phải qua sổ sách. Những người phụ nữ hắn sủng ái, tiền tiêu vặt đều nằm trong tay tôi.
Hắn muốn lật mặt, cũng phải cân nhắc xem lật với ai? Lật xong, ai thay hắn quản cái nhà này?