Vào ngày tin tức về ngày cưới được lan truyền--

Ho Hành đứng ở đầu phố phía Đông thành.

Hắn g/ầy đi rất nhiều.

Y phục đã cũ kỹ.

Trong tay xách một bầu rư/ợu đục.

Sâu trong con hẻm phía sau truyền đến tiếng khóc lóc gào thét của Liễu Uyển.

"Ho Hành! Huynh quay lại đây! Huynh không được mặc kệ ta!"

Hắn không quay đầu lại.

Hắn ngẩng đầu nhìn dải lụa đỏ bay phấp phới trên con phố dài.

Sắc đỏ hỷ khánh.

Sắc đỏ chói mắt.

Giống như bộ áo cưới nàng mặc vào ngày gả cho hắn ba năm trước.

"Nhược Đường à..."

Hắn tu một ngụm rư/ợu.

Sặc đến mức hốc mắt đỏ hoe.

"Ta sai rồi."

Không một ai nghe thấy ba chữ này.

Trên con phố dài người qua kẻ lại.

Xe ngựa lộc cộc chạy ngang qua.

Hắn đứng giữa dòng người, tựa như một tảng đ/á cũ kỹ đã bị nước cuốn trôi đi.

Chẳng ai đoái hoài.

Ngày mười sáu tháng Ba năm sau.

Tiết xuân tươi đẹp.

Bùi Tễ Xuyên đích thân cưỡi ngựa trắng đến đón dâu.

Kiệu tám người khiêng, của hồi môn trải dài mười dặm.

Tiếng chiêng trống vang trời, tiếng pháo n/ổ giòn giã.

Bách tính cả thành chen chúc bên đường xem náo nhiệt.

Ta ngồi trong kiệu.

Khăn trùm đầu là vải đỏ dệt chỉ vàng.

Thêu hình hoa sen kết đôi và uyên ương.

Khoảnh khắc chiếc kiệu được nhấc bổng lên, ta nghe thấy tiếng mẹ khóc bên ngoài.

Nghe thấy ca ca nói: "Bùi Tễ Xuyên, nếu ngươi đối xử không tốt với muội muội ta, ta sẽ dỡ tan vương phủ của ngươi."

Nghe thấy cha nói: "Được rồi, được rồi, đừng dọa tân lang người ta nữa."

Ta khẽ mỉm cười.

Ánh sáng xuyên qua rèm kiệu, ấm áp vô cùng.

Ngày ta xuất giá ba năm trước--

Áo cưới là tự mình kh//âu.

Kiệu hoa là đi mượn.

Tiệc hỷ chỉ có ba mâm.

Không có ai tiễn đưa.

Ba năm sau--

Của hồi môn mười dặm là thật.

Kiệu tám người khiêng là thật.

Cả gia đình tiễn ta ra cửa là thật.

Người đang đợi ở đầu bên kia--

Là thực tâm muốn cưới ta.

Kiệu hạ xuống.

Bàn tay Bùi Tễ Xuyên đưa vào trong rèm kiệu.

Thon dài. Vững chãi. Ấm áp.

Ta đặt tay mình lên đó.

Ngón tay hắn khẽ siết ch/ặt.

Nắm rất chắc.

Giống như đang nắm giữ một món đồ vô cùng trân quý.

Khoảnh khắc khăn trùm đầu được vén lên--

Ánh mắt hắn rơi trên gương mặt ta.

Ôn nhu lại kiên định.

Hắn hạ giọng nói một câu.

Chỉ mình ta nghe thấy.

"Ân Nhược Đường."

"Những ngày tháng sau này--để ta chống đỡ thay nàng."

Ta nhìn vào mắt hắn.

Trong trẻo. Sáng ngời.

Giống như tia nắng xuân đẹp nhất của tháng Ba.

Ta cuối cùng cũng x/ác định được một điều.

Có những người đuổi ngươi đi, là để tác thành cho ngươi.

Có những con đường rẽ lối, là để gặp được bến đỗ tốt đẹp hơn.

Ngày Ho Hành ban cho ta tờ hưu thư--

Hắn tưởng rằng hắn đã đẩy ta vào đường cùng.

Hắn không hề biết.

Đó chính là đường sống của ta.

Mà ở cuối con đường này--

Đang có một người đứng đó.

Đang đợi ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm