Sau khi hệ thống gặp sự cố, tôi, với tư cách là nữ chính của một bộ tiểu thuyết ngược tâm, bị buộc phải ở lại trong thế giới sách.

Tôi cứ ngỡ rằng khi không còn sự hỗ trợ từ hệ thống, lần này mình sẽ ch*t trong cái đêm tuyết lạnh lẽo thường thấy trong những cảnh ng/ược đ/ãi ấy.

Thế nhưng, sự cố của hệ thống lại ban cho tôi cơ thể bất tử.

Đã như vậy, tôi còn cần phải đi theo cốt truyện làm gì nữa?

Nhiều năm sau, khi hệ thống cuối cùng cũng khôi phục, nhìn thế giới bị tôi tàn phá đến mức chỉ còn lại cái tên của cuốn sách.

Nó kinh hãi hỏi: "Cô... cô đã làm cái gì vậy?"

Đương nhiên là thuận ta thì sống, nghịch ta thì ch*t!

01.

"Hệ thống, c/ầu x/in ngươi mau xuất hiện đi, tôi không muốn ch*t."

Ngay khi tôi bị nam chính Tiêu Thừa Ngạn đ/âm xuyên vai và ngã gục xuống đất, hệ thống bất ngờ gặp sự cố mà không hề báo trước.

Bất kể tôi có gào thét khản cả cổ, hèn mọn c/ầu x/in nó đổi cho tôi một viên th/uốc cầm m/áu, thậm chí dùng toàn bộ số điểm tích lũy kể từ khi làm nhiệm vụ để đổi lấy, nó cũng không hề đáp lại tôi.

Nó im lặng như thể đã ch*t đột ngột vậy.

Theo quy định của hệ thống, một khi tôi ch*t trong thế giới sách trước khi hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống sẽ phán định nhiệm vụ thất bại, nhịp tim của cơ thể tôi ở thế giới thực cũng sẽ ngừng đ/ập, và tôi sẽ không bao giờ quay về được nữa.

Tôi không muốn ch*t, ở thế giới thực tôi là một người mang trọng b/ệnh, tôi khao khát được sống hơn bất cứ ai.

Đó là lý do tại sao sau khi bị hệ thống cưỡ/ng ch/ế trói buộc, dù rất gh/ét gã nam chính Tiêu Thừa Ngạn ích kỷ lạnh lùng, gh/ét tất cả những kẻ b/ắt n/ạt mình ở đây, tôi vẫn buộc phải đi theo cốt truyện.

Dù bị ng/ược đ/ãi đến thể x/ác và tinh thần kiệt quệ, tôi chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ nhiệm vụ.

Nhiệm vụ của tôi là khiến Tiêu Thừa Ngạn nảy sinh lòng trắc ẩn trong lúc ng/ược đ/ãi và làm tổn thương tôi, từ đó khiến hắn yêu tôi, rồi phải trả giá đắt để theo đuổi lại vợ.

Nhưng hiện tại, câu chuyện đã đi đến chương 290, vì bị nam chính hiểu lầm là đã hại ch*t bạch nguyệt quang của hắn, tôi đã bị hắn, nữ phụ cùng đủ loại vai phụ ng/ược đ/ãi suốt mười năm ròng.

Để duy trì hình tượng đóa bạch liên hoa yếu đuối, mười năm qua, tôi cắn răng chịu đựng sự phẫn nộ, chưa từng phản kháng.

Bị đá/nh đ/ập, nhục mạ, rút m/áu, bị nh/ốt vào chuồng chó, bị đẩy xuống vực thẳm đều là chuyện thường ngày đối với tôi.

Nhờ sự trợ giúp của hệ thống, tôi không thể ch*t, nhưng vì sự ràng buộc của cốt truyện, tôi cũng chẳng thể sống cho ra người, tôi cứ sống dở ch*t dở như vậy suốt mười năm, cơ thể đã vô cùng suy kiệt.

Vậy mà khi Tiêu Thừa Ngạn nhìn thấy vết t/át trên mặt cô em gái cùng cha khác mẹ của tôi, hắn không thèm hỏi lấy một lời, đã mặc định rằng vết thương trên người cô ta là do tôi gây ra.

Sự trừng ph/ạt hắn dành cho tôi chính là nhát ki/ếm dứt khoát đ/âm tới.

Nhát ki/ếm ấy xuyên qua vai tôi, khiến tôi đổ m/áu không ngừng và ngã gục trên nền tuyết...

02.

Vì mất m/áu quá nhiều và cái lạnh thấu xươ/ng, cơ thể tôi bắt đầu co gi/ật không kiểm soát, tôi rất quen với cảm giác này, đây là triệu chứng sắp ch*t.

Thế nhưng, hệ thống đáng lẽ phải xuất hiện để bảo toàn mạng sống cho tôi vào thời khắc mấu chốt thì lại gặp sự cố.

Nó dường như đã vĩnh viễn bỏ rơi tôi ở thế giới trong sách này, nhận thức đó khiến tôi phát đi/ên. Nếu hệ thống không bao giờ quay lại nữa, thì mười năm nhẫn nhục khổ sở này của tôi là gì? Là do tôi có khả năng chịu đựng đặc biệt ư?

Thấy tôi r/un r/ẩy vì lạnh, Tiêu Thừa Ngạn vẫn không hề buông tha.

Hắn khoác trên mình chiếc áo choàng lông cáo ấm áp, lạnh lùng nói với người xung quanh: "L/ột quần áo nó ra, ta muốn nó phải suy ngẫm trong tuyết hai canh giờ, trước đó không ai được phép cho nó vào nhà, dù sao mạng nó cũng rẻ mạt, không ch*t được đâu."

Đám gia nhân trong phủ gật đầu như đã quen với việc này, nhìn tôi với ánh mắt hung á/c: "Tuân lệnh Vương gia, đảm bảo sẽ để ả suy ngẫm cho ra trò!"

Thế là dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, tôi bị l/ột sạch giữa trời tuyết lạnh giá, bị vứt bỏ trên nền tuyết để thoi thóp mà không có lấy một chút tôn nghiêm.

Chẳng mấy chốc, tôi đã bị lạnh đến tím tái cả người, hơi thở dần trở nên dồn dập.

Cô em gái nhìn tôi chịu ph/ạt, nhìn thấy tôi sống không bằng ch*t, cuối cùng cô ta cũng hài lòng.

Cô ta nũng nịu nhào vào lòng Tiêu Thừa Ngạn: "Vương gia, ngài đối với thiếp thật tốt, tối nay thiếp nhất định sẽ hầu hạ ngài thật chu đáo."

Cô em gái của tôi nói xong, sau khi lườm tôi một cái liền kéo Tiêu Thừa Ngạn vào trong các ấm, không ai quan tâm đến sống ch*t của tôi...

Nhưng tôi có lỗi gì chứ? Vết t/át trên mặt cô ta là do chính cô ta tự đá/nh, bạch nguyệt quang của Vương gia là tự ngã ch*t, mọi thứ đều không liên quan đến tôi.

Nhưng dù tôi có giải thích thế nào, Tiêu Thừa Ngạn cũng không tin tôi vô tội.

Nhìn theo bóng lưng họ rời đi, lòng tôi đầy sự không cam tâm, lẽ nào cứ ngồi chờ ch*t như vậy sao?

Nhưng giờ đây tôi không còn bàn tay vàng, cơ thể suy nhược, địa vị thấp hèn.

Không có hệ thống, ngoài việc chờ ch*t, tôi chẳng thể làm gì cả ư?

03.

Tôi nằm trên nền tuyết, khi cơ thể ngày càng lạnh đi, ý thức của tôi cũng dần trở nên mơ hồ, tôi cảm thấy mình sắp ch*t rồi.

Khoảnh khắc trước khi hôn mê, tôi thấy mình rất nóng, như thể đang bị lửa th/iêu đ/ốt, tôi biết đây là ảo giác do hạ thân nhiệt. Tôi cứ ngỡ lần này sau khi nhắm mắt lại, tôi sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa.

Thế nhưng, vào nửa đêm, khi tôi mở mắt ra lần nữa,

Tôi phát hiện mình vẫn đang nằm trên nền tuyết.

Tôi vẫn cảm thấy rất lạnh, nhưng vết thương trên ngựk lại biến mất một cách kỳ lạ, nếu không phải trên nền tuyết vẫn còn vương những vệt m/áu, tôi đã tưởng nhát ki/ếm kia chỉ là ảo giác của mình.

Tại sao vết thương lại biến mất? Tại sao tôi vẫn còn sống?

Tôi không hiểu, để biết lý do tại sao, tôi nhặt một cành cây khô, dùng hết sức đ/âm mạnh vào ngựk mình, tức thì trên ngựk tôi lại xuất hiện một lỗ m/áu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thầm Thích Bạn Cùng Phòng Rồi Lật Xe

Chương 15
Tôi muốn theo đuổi bạn cùng phòng của mình. Nhưng Chu Nghiễn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững với tôi. Cho đến một lần câu lạc bộ chơi trò "Thật lòng hay Thử thách", cậu ấy thừa nhận mình đã có người trong lòng. Tôi ngồi ngay bên cạnh, vô thức bóp bẹp chiếc cốc giấy trong tay. Nước có ga tràn qua miệng cốc, chảy dọc theo kẽ ngón tay. Từ sau đêm hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt cậu ấy. Đồng thời cũng thường xuyên cùng một đàn anh mới quen luyện đàn, ăn cơm, rồi đến thư viện giữ chỗ. Tôi cứ nghĩ Chu Nghiễn sẽ chẳng bận tâm. Cho đến hậu trường đêm hội chào tân sinh viên, cậu ấy chặn tôi ngay bên ngoài phòng thay đồ, một tay chống lên cánh tủ, giọng nói trầm thấp: "Người vừa nãy thắt cà vạt cho cậu là ai?" Tôi đáp: "Bạn." Ánh mắt cậu ấy dán chặt vào nút cà vạt vừa được buộc lại ngay ngắn trên cổ tôi, các đốt ngón tay siết chặt từng chút một. "Trì Dư, kết bạn... cần để người ta chạm vào chỗ này sao?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
330