Thu Sâu Trong Sân Vắng

Chương 1

23/07/2026 23:22

Ngày đầu tiên du học trở về, vị hôn phu dẫn theo một cô gái đến dự tiệc chào mừng của tôi.

“Đây là em gái mới trong giới, em vừa về nước, làm quen chút đi.”

Trong tiếng hò reo của đám bạn hồ bằng cẩu hữu của anh ta, cô nàng “bạch liên hoa” mỉm cười dịu dàng, giọng nói nũng nịu ngọt ngào:

“Chào chị, em là bạn của anh Giang.”

“Những năm chị không có ở đây, đều là em ở bên cạnh anh Giang.”

“Nhưng chị đừng hiểu lầm, em không giống như tiểu thư lá ngọc cành vàng như chị, em ở trong giới này là vì sự ngưỡng m/ộ lẫn nhau với anh ấy.”

Tôi mỉm cười thản nhiên, chẳng chút bận tâm, nâng ly rư/ợu hắt thẳng vào mặt cả hai.

Thật trùng hợp, tôi cũng đang định tìm một người đàn ông mới để “ngưỡng m/ộ lẫn nhau” đây.

Khi đám bạn đang hùa nhau ép tôi uống chai rư/ợu thứ hai, cửa phòng bao đột nhiên bị đẩy ra.

Vị hôn phu của tôi mặc vest chỉn chu, mặt mày rạng rỡ, nghênh ngang dẫn theo một cô gái ăn mặc theo phong cách “ánh trăng sáng” đi xuyên qua đám đông đến trước mặt tôi.

Tôi nhướng mày: “Anh đến muộn.”

Giang Bị Miên không chút để tâm: “Anh đi đón Tiểu Tiểu. Đây là em gái mới trong giới, em vừa về nước, làm quen chút đi.”

Đám bạn chơi thân với Giang Bị Miên bắt đầu hò reo ầm ĩ, rõ ràng là rất quen thuộc với “cô em gái” này.

Lâm Tiểu Tiểu bước lên một bước, cười dịu dàng ngọt ngào, giọng nũng nịu:

“Chào chị, em là Lâm Tiểu Tiểu, bạn của anh Giang.”

“Những năm chị không có ở đây, đều là em ở bên cạnh anh Giang.”

“Nhưng chị đừng hiểu lầm, em không giống như tiểu thư lá ngọc cành vàng như chị, em ở trong giới này là vì sự ngưỡng m/ộ lẫn nhau với mọi người.”

Trong phòng bao lại vang lên một đợt hò reo, đám anh em của Giang Bị Miên cười cợt, gọi tên đầy phấn khích, không ngoài mục đích là cổ vũ cho Lâm Tiểu Tiểu.

Chỉ có vài người bạn đang ngồi uống rư/ợu cạnh tôi là lẳng lặng né ra xa.

Giang Bị Miên dám dẫn tiểu tam đến tiệc của tôi, đúng là làm quá rồi.

Muốn coi tôi là quả hồng mềm để nắn, thì đừng trách đụng phải đ/á cứng.

Tôi đẩy ly rư/ợu ra, đứng dậy.

“Cô tên Lâm Tiểu Tiểu phải không?”

Cô gái tỏ vẻ ngây thơ: “Dạ đúng, chị có thể gọi em là em gái Lâm ạ.”

Tôi cười lạnh, cầm ly rư/ợu hắt thẳng vào mặt cô ta.

Rư/ợu đắt tiền chảy xuống người cô ta, sắc mặt Lâm Tiểu Tiểu lập tức tái mét, mắt đong đầy nước.

“Em gái Lâm hay em gái nhỏ gì chứ, tôi thấy là em gái tình nhân thì có!”

Giang Bị Miên lập tức nhíu mày, che chở Lâm Tiểu Tiểu ra sau lưng: “Vệ Kim Hi, Tiểu Tiểu không có ý x/ấu, cô ấy không hiểu chuyện, cô đừng nói quá đáng như vậy.”

Đã lâu rồi tôi chưa nghe thấy lời thoại giả tạo đến thế.

Tôi khẽ cười, cầm ly rư/ợu khác lên, lại hắt mạnh vào mặt Giang Bị Miên.

Sắc mặt anh ta lập tức sa sầm, gi/ận dữ trừng mắt nhìn tôi: “Cô…”

Giây tiếp theo, tôi vung tay t/át thẳng một cái!

Trong phòng bao đã im bặt, cái t/át của tôi vang lên vô cùng giòn giã.

Giang Bị Miên ôm mặt, bàng hoàng nhìn tôi.

“Vệ Kim Hi! Cô đừng làm trò lố bịch!”

“Tôi và Tiểu Tiểu chỉ là bạn bè, cô có cần phải ép người quá đáng thế không?”

Tôi cười lạnh.

“Đồ ng/u, anh tưởng thiếu anh thì tôi không sống nổi sao?”

“Là vị hôn phu của tôi, lại đến muộn trong tiệc của tôi để đi đón tình nhân, còn để cô ta mỉa mai tôi.”

“Anh thật sự coi mình là cái gì vậy?”

“Còn nhớ là do anh ba lần bảy lượt c/ầu x/in, bố mẹ tôi mới nể tình thanh mai trúc mã mà miễn cưỡng đồng ý cho anh trèo cao không?”

“Giờ dẫn một đứa em gái về nhà, muốn làm hoàng đế trái ôm phải ấp à, nằm mơ đi!”

Nói xong, tôi vung tay t/át thêm cái nữa vào mặt anh ta!

Lâm Tiểu Tiểu trốn sau lưng Giang Bị Miên, không dám thở mạnh.

Tôi thong thả rút khăn giấy lau tay: “Giang Bị Miên, dẫn tiểu tam của anh cút ra ngoài.”

Phòng bao hoàn toàn im lặng, tôi kh/inh khỉnh ném khăn giấy xuống chân Giang Bị Miên, nâng chiếc ly rỗng lên.

“Đêm nay để mọi người xem trò cười rồi. Chúng ta giải tán thôi, có dịp sẽ tụ tập sau.”

Mọi người đồng loạt hưởng ứng.

Tôi nhìn quanh, gật đầu chào từng người đang đứng dậy rời đi, bỗng ánh mắt dừng lại.

—Có một người đang ngồi bên quầy bar, đang cụng ly với tôi từ xa.

Tôi nở nụ cười sâu hơn, giơ cao tay, nâng ly hướng về phía anh ta.

Điều này làm tôi nhớ ra, mình cũng cần tìm một người đàn ông biết “ngưỡng m/ộ lẫn nhau” để bầu bạn rồi.

Tôi và Giang Bị Miên là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng một khu.

Nhưng không hẳn là kiểu “lưỡng tiểu vô tư”.

Chúng tôi chỉ đơn giản là “rùa nhìn đậu xanh” – nhìn nhau thấy vừa mắt mà thôi.

Đối tượng liên hôn mà gia đình sắp đặt cho tôi năm 18 tuổi đã yêu đương qua 18 cô, tôi không thể nhịn nổi.

Đúng lúc đó anh ta đến cầu hôn.

Dựa vào chút ký ức tuổi thơ, Giang Bị Miên được thăng cấp thành vị hôn phu của tôi.

Đính hôn xong tôi liền ra nước ngoài, lần này trở về là để tiếp quản công việc gia đình.

Kết hôn cũng chỉ là tiện thể.

Kết quả không ngờ Giang Bị Miên lại thay đổi nhanh đến thế, chỉ vài năm không gặp, anh ta đã trở thành kẻ xa lạ.

Cả hai đối tượng liên hôn đều không như ý, khiến tôi muốn lên trang tuyển dụng tìm rể hiền.

Đêm đó về nhà, tôi bắt đầu chọn người lại từ đầu.

Đang tra c/ứu dữ liệu thì có người gửi tin nhắn cho tôi, nói rằng chuyện Giang Bị Miên dẫn tình nhân đến tiệc của vị hôn thê đã lan truyền chóng mặt.

Trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, huống hồ kinh thành vốn là nơi đầy rẫy những lỗ hổng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thầm Thích Bạn Cùng Phòng Rồi Lật Xe

Chương 15
Tôi muốn theo đuổi bạn cùng phòng của mình. Nhưng Chu Nghiễn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững với tôi. Cho đến một lần câu lạc bộ chơi trò "Thật lòng hay Thử thách", cậu ấy thừa nhận mình đã có người trong lòng. Tôi ngồi ngay bên cạnh, vô thức bóp bẹp chiếc cốc giấy trong tay. Nước có ga tràn qua miệng cốc, chảy dọc theo kẽ ngón tay. Từ sau đêm hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt cậu ấy. Đồng thời cũng thường xuyên cùng một đàn anh mới quen luyện đàn, ăn cơm, rồi đến thư viện giữ chỗ. Tôi cứ nghĩ Chu Nghiễn sẽ chẳng bận tâm. Cho đến hậu trường đêm hội chào tân sinh viên, cậu ấy chặn tôi ngay bên ngoài phòng thay đồ, một tay chống lên cánh tủ, giọng nói trầm thấp: "Người vừa nãy thắt cà vạt cho cậu là ai?" Tôi đáp: "Bạn." Ánh mắt cậu ấy dán chặt vào nút cà vạt vừa được buộc lại ngay ngắn trên cổ tôi, các đốt ngón tay siết chặt từng chút một. "Trì Dư, kết bạn... cần để người ta chạm vào chỗ này sao?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
330