Tại sao Sở Viễn Hàng vẫn còn sống!
Ta mất đi tỷ tỷ, cớ sao chàng ta lại mặt dày tìm người thế thân để thay thế A tỷ của ta.
Đáy mắt ta xẹt qua một tia chấp niệm, ngửi thấy mùi hương trên người A tỷ, không kìm được mà cong môi.
Hiện tại, A tỷ đang ở ngay trước mặt ta.
Sở Viễn Hàng kiếp này đừng hòng mơ tưởng chạm vào A tỷ của ta.
"Muội còn cười được, muội có biết vì sự từ chối vừa rồi của muội mà công sức mấy năm nay của tỷ, cùng với vết thương trên người muội đều đổ sông đổ biển rồi không?"
"Không được, chúng ta quay lại ngay, muội đừng nói gì cả, cứ để tỷ nói là muội sớm đã ái m/ộ thế tử, vừa rồi từ chối chỉ là vì thẹn thùng của thiếu nữ thôi."
A tỷ càng nói càng gấp gáp.
"A tỷ, muội không muốn gả cho hắn, chúng ta về nhà có được không?"
"Về Thái Thương, quê nhà của chúng ta, muội nhớ những ngày tháng A nương đưa chúng ta sống ở Thái Thương."
Nhắc đến quê nhà, A tỷ có chút trầm mặc.
Qua hồi lâu, tỷ ấy khẽ "ừ" một tiếng.
"Được, nếu muội sống ở kinh thành không vui, vậy thì chúng ta về quê."
"Thời gian qua tỷ làm những việc cho Sở Viễn Hàng, coi như là làm việc thiện, A tỷ chỉ hy vọng những phúc báo này có thể rơi xuống đầu muội."
Phía sau giàn hoa, một góc áo phất phơ.
Người đứng lặng ở đó lặng lẽ nhìn hai tỷ muội từng bước đi xa.
Chàng giang tay muốn nắm bắt điều gì đó, cuối cùng lại chẳng thể giữ được gì.
Ta và A tỷ đã bàn bạc sẽ cùng nhau về Thái Thương.
Ngay tối đó đã thu dọn xong xuôi tất cả hành lý.
Phụ thân cặn bã và kế mẫu trong nhà, biết ta đỡ ki/ếm cho thế tử Trường Viễn Hầu trong buổi đi săn, vui mừng như mở cờ trong bụng.
Họ ngây thơ cho rằng ta sẽ gả cho Sở Viễn Hàng.
Còn ở trước mặt ta muốn "tráo mèo đổi thái tử", đưa mấy đứa con hoang của họ gả đi thay.
Giờ đây tỷ muội chúng ta vào cung một chuyến, lại chỉ mang về một ít ban thưởng.
Họ lập tức mất hết hứng thú.
Ta và A tỷ để lại một phong thư, rồi ngồi xe ngựa ra khỏi thành.
Trên đường, ta nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, tham lam hít thở bầu không khí trong lành.
Ngày trước khi rời nhà ngoại cùng A tỷ để tiến kinh, dọc đường tỷ muội chúng ta đều nơm nớp lo sợ.
Từ sau khi gả cho Sở Viễn Hàng, ta bị giam hãm ở kinh thành, chưa từng quay lại Thái Thương nữa.
Giờ đây có thể cùng A tỷ trở về, là điều hạnh phúc nhất đối với ta.
"Trước khi chúng ta rời đi, Sở Viễn Hàng đã đến gặp tỷ."
Tim ta đ/ập mạnh một cái, như bị một bàn tay lớn bóp ch/ặt.
Ta cứ ngỡ, Sở Viễn Hàng đời này sẽ không đến tìm A tỷ nữa.
Vậy còn A tỷ thì sao, liệu tỷ ấy có hối h/ận vì đã cùng ta về Thái Thương không?
Ngay khi tâm trí ta rối bời, không kìm được muốn cắn ngón tay, một đôi tay ấm áp phủ lên tay ta.
Ta ngước mắt, trong ánh mắt A tỷ đầy sự kiên định.
"Hỷ Lạc, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta mãi mãi là tỷ muội, là người thân thiết nhất."
Trong chốc lát, ta thở phào nhẹ nhõm.
A tỷ mãi mãi là A tỷ của ta, đây là sự thật không thể thay đổi.
"Sở Viễn Hàng đến gặp tỷ, là muốn tỷ gả cho hắn."
"Hắn nói, hắn đã mơ một giấc mơ, mơ thấy kiếp trước, tỷ đã gả cho hắn, vợ chồng cầm sắt hòa minh, là một đôi quyến thuộc hiếm có ở kinh thành."
"Hai người chúng ta sinh rất nhiều con cái, đều rất thông tuệ đáng yêu."
Ta nghẹn một hơi trong lồng ngựk.
Sở Viễn Hàng đúng là kẻ tiện nhân, rõ ràng kiếp trước đã biến thành quả dưa thối rồi, vậy mà còn dám lừa gạt A tỷ của ta.
Trong lòng ta có chút lo lắng, tuy A tỷ đã nói không thích Sở Viễn Hàng.
Nhưng nhỡ đâu tỷ ấy đổi ý thì sao!
A tỷ lắc đầu, khóe miệng hiện lên nụ cười mỉa mai.
"Lời hắn nói tỷ không tin một chữ nào, tỷ đâu phải kẻ ngốc, vì để nối dõi tông đường cho hắn mà không màng thân thể sinh con cho hắn."
"Hỷ Lạc, muội nói đúng, Sở Viễn Hàng thực sự chẳng phải thứ tốt lành gì, đáng tiếc lần này đi gấp quá, không thì tỷ đã cho hắn biết tay rồi."
Ta cười tựa vào lòng A tỷ.
Được A tỷ tin tưởng, thật tốt.
Nhà ngoại là gia tộc giàu nhất vùng Thái Thương.
Dưới gối chỉ có một người con gái là mẫu thân, sau này mẫu thân mất sớm, chúng ta luôn được nuôi dưỡng ở nhà ngoại.
Khi phụ thân muốn đón chúng ta đi, ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu vô cùng lưu luyến không nỡ.
Nhưng thương nhân rốt cuộc vẫn không thể sánh bằng quan lại.
Vì tương lai của chúng ta, họ đành để phụ thân đón chúng ta đi.
Sau này, A tỷ mất, ta gả cho Sở Viễn Hàng, vậy mà không bao giờ quay lại Thái Thương nữa.
Ngày nay đặt chân lên mảnh đất Thái Thương, trong phút chốc, ta cứ ngỡ như đã cách một kiếp người.
Ngoại tổ mẫu nắm tay chúng ta, đôi mắt sưng đỏ.
"Về được là tốt rồi, về được là tốt rồi, trong nhà luôn nuôi nổi hai đứa."
Người mạnh mẽ như A tỷ cũng nhào vào lòng ngoại tổ mẫu mà khóc.
Lần này trở về, ta và A tỷ không định rời đi nữa.
Phụ thân cặn bã và kế mẫu trong nhà, càng h/ận không thể chúng ta đừng bao giờ quay lại, để dành tài nguyên trong nhà cho lũ con hoang của họ.
Ta và A tỷ không có chút tình cảm nào với họ, sau khi về đây còn đổi cả họ tên.
Nương ta là con một, năm xưa vốn là chiêu tế (ở rể).
Sau khi phụ thân cặn bã đỗ đạt làm quan, nhà ngoại vì nương ta mà đối ngoại nhất quán nói không có chuyện ở rể.
Ta và A tỷ đã bàn bạc rồi, sau này chúng ta sẽ theo họ ngoại là họ Chu.
Ngoại tổ phụ biết chuyện, gương mặt vốn nghiêm nghị cũng hiện lên vài phần ý cười.
Thái Thương có rất nhiều thợ thêu, đồ thêu cũng rất đẹp.