Trong tộc cũng không thiếu trưởng lão và phụng sự có thực lực cường đại, chỉ cần hắn đừng tự tìm đường ch*t, đừng giống như năm năm trước mà bỏ nhà ra đi, thì sẽ chẳng có vấn đề gì cả.
Thế nhưng ta chợt nhớ đến những dòng chữ đen hôm qua đã nói.
【Vừa b/éo vừa không có thực lực.】
【Ngoài tiền ra, chẳng được tích sự gì.】
Lời này tuy cay nghiệt, nhưng cũng có vài phần đạo lý.
Tại Huyền Linh Đại Lục, thực lực luôn được tôn sùng, hắn cứ không chịu tiến thủ như thế này, thật sự chẳng phải chuyện tốt lành gì.
“Dĩ An, ta nghĩ rằng...”
Ta đang cân nhắc câu chữ, định bụng xem nên khuyên nhủ hắn thế nào.
Nào ngờ một luồng sáng trắng lóe lên, tiểu b/éo này lập tức biến trở về hình dạng mèo mướp ngay tại chỗ, rồi lao mạnh vào đầu gối ta.
“Tỷ tỷ tiên nữ, hôm nay nắng đẹp quá, ta muốn cùng nàng vừa tắm nắng vừa ngủ.”
Quả cầu mèo b/éo tròn vo cuộn mình trên đầu gối ta, đôi mắt mèo tròn xoe không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào ta.
Đáng yêu thật.
Không, nặng thật.
Thôi được, dẫu sao cũng là mèo.
Muốn tắm nắng cũng là chuyện bình thường.
Lại qua một ngày nữa, đã đến ngày về thăm nhà mẹ đẻ.
Trâu Dĩ An hiếm khi dậy sớm để chải chuốt bản thân, sai bảo người hầu chất đầy mười cỗ xe ngựa lễ vật gặp mặt.
Nó quay sang ta cười hì hì, khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ lấy lòng: “Lần đầu tiên về nhà cùng tỷ tỷ tiên nữ, không thể làm mất lễ độ được.”
“Ta muốn để nhạc phụ nhạc mẫu biết, tỷ tỷ tiên nữ gả đến nhà họ Trâu, tuyệt đối không phải là để chịu khổ.”
Đoàn xe rầm rộ xuất phát.
Lãnh địa nhà họ Trâu ở phía Đông Nam, còn lãnh địa nhà họ Hướng ở phía Bắc.
Hai nơi cách nhau hàng ngàn dặm.
Nhưng nhà họ Trâu giàu nứt đố đổ vách, có trận pháp truyền tống trực tiếp đến khắp nơi, chỉ mất chừng một nén hương đã đến địa phận nhà họ Hướng.
Ta xuống xe ngựa, nhìn cánh cổng phủ quen thuộc, trong lòng bỗng có chút do dự.
Không biết phụ mẫu đã biết chuyện trò cười tráo đổi cô dâu này chưa?
Chưa kịp vào chính sảnh, đã nghe bên trong truyền đến tiếng thút thít.
“Con làm sao biết được sẽ như thế này?”
“Chắc chắn là tỷ tỷ tham lam tài sản nhà họ Trâu, nên mới cố tình lên nhầm kiệu hoa.”
“Mẫu thân, Tri Ý thật sự chẳng biết gì cả!”
Hướng Tri Ý đúng là mười năm như một, lúc nào cũng thích giả vờ đáng thương.
Ta nhíu mày, còn đang cảm thán, thì Trâu Dĩ An bên cạnh đã không thể nhịn được nữa mà lao vào trong.
“Nàng nói bậy!”
Hắn đỏ bừng mặt, trừng mắt nhìn Hướng Tri Ý.
“Tỷ tỷ tiên nữ không hề tham lam tài sản nhà họ Trâu!”
Hướng Tri Ý bị Trâu Dĩ An đột ngột xông vào làm cho gi/ật mình, nước mắt vẫn còn đọng trên mặt, ngơ ngác nhìn hắn.
“Rõ ràng là A Yến tìm đến ta, đưa ra chủ ý tráo đổi cô dâu, ta vì thích tỷ tỷ tiên nữ nên mới bị m/a xui q/uỷ khiến mà đồng ý!”
Trâu Dĩ An dứt khoát quỳ xuống trước mặt phụ mẫu ta.
Khuôn mặt tròn trịa đầy vẻ kiên định.
“Nhạc phụ, nhạc mẫu, con rể ở đây xin lỗi người!”
“Lúc con rể đến cầu hôn nhị tiểu thư nhà họ Hướng, cũng là do A Yến đề nghị, định ngày cưới vào cùng một ngày, chính là để tráo đổi cô dâu.”
“Con rể lừa gạt nhạc phụ nhạc mẫu, là lỗi của con rể.”
Hắn giơ ba ngón tay lên, thề thốt với trời đất, “Nhưng con rể Trâu Dĩ An thề với trời, trái tim này của con đã trao hết cho tỷ tỷ tiên nữ, cả đời này tuyệt không thay đổi! Nếu trái lời thề này, trời tru đất diệt, khiến con vĩnh viễn không được siêu sinh!”
Trong chính sảnh yên lặng đến đ/áng s/ợ.
Hướng Tri Ý cũng không khóc nổi nữa, mặt mày ngẩn ngơ.
Ninh Yến sắc mặt tái mét, giọng nói mang theo hơi lạnh: “Trâu Dĩ An, ngươi đừng có ở đây nói bậy nói bạ!”
Trâu Dĩ An quay đầu lại với vẻ mặt đầy khó hiểu: “Ta nói bậy chỗ nào? A Yến, lúc ngươi tìm ta ban đầu đâu phải như thế này!”
“Ngươi nói ngươi hiểu tâm trạng của ta, biết cảm giác yêu một người mà không thể ở bên là thế nào, còn nói làm như vậy mới có thể tác thành cho tất cả chúng ta.”
“Sao ngươi lại lật mặt nhanh thế?”
Hắn càng nói càng thấy ấm ức, lục lọi trong tay áo hồi lâu, lấy ra một tờ giấy gấp vuông vức.
“À phải rồi, ngươi còn rơi lại thứ này chỗ ta, ta vốn định trả lại cho ngươi, sau đó lại quên mất.”
Hắn mở tờ giấy ra, giơ lên một vòng.
“Ngươi xem, đây là bức thư tình ngươi viết cho nhị tiểu thư.”
【Tri Ý người yêu của ta, từ biệt đêm qua, nhớ nhung như cuồ/ng, ta nhất định sẽ đường đường chính chính cưới nàng về nhà.
Đời này kiếp này, chỉ yêu một mình nàng.】
Người ký tên là Ninh Yến.
Ngày tháng là từ hai năm trước.
Mẫu thân đã không nói nên lời.
Phụ thân sắc mặt xanh mét, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
Hướng Tri Ý thì mặt c/ắt không còn giọt m/áu, môi r/un r/ẩy.
Cuối cùng, nàng quỳ sụp xuống trước mặt phụ thân, khóc lớn.
“Phụ thân, mẫu thân, Tri Ý có lỗi với người!”
“Con, con đúng là có tình ý với A Yến, nhưng chúng con không cố tình muốn giấu người!”
Nàng khóc đến mức đ/ứt hơi, trông như sắp ngất xỉu đến nơi: “Nhưng hôn ước của tỷ tỷ và A Yến là đã định từ lâu, con, con nếu nói ra, chẳng phải làm tổn hại thể diện của tỷ tỷ sao? Con thật sự không biết phải làm thế nào cho phải, nên mới...”
“Tỷ tỷ, Trâu thiếu gia cũng là thật lòng yêu mến tỷ, hắn thích tỷ bao nhiêu năm nay, một lòng một dạ với tỷ.”
Nàng ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn ta, “Hai tỷ muội chúng ta đều tìm được người thật lòng yêu thương mình, cứ coi như lên nhầm kiệu hoa được chồng như ý, mọi người đều vui vẻ, chẳng phải tốt sao?”
Hướng Tri Ý lau nước mắt, quay đầu nhìn về phía Ninh Yến.