“Trước hết, hãy cùng chào đón nhà đương kim vô địch – thiếu chủ tộc Lang, Ninh Yến!”
Lời vừa dứt, một bóng đen từ trên không trung lao xuống, vững vàng đáp xuống võ đài.
Ninh Yến vận một bộ kình trang màu đen, tóc dài búi cao, gương mặt lạnh lùng.
Xung quanh tiếng reo hò không ngớt, không ít tu tiên giả đã đặt cược vào Ninh Yến.
“Tiếp theo, hãy cùng chào đón hắc mã của năm nay – nhà họ Trâu, Trâu Dĩ An!”
Toàn trường lặng đi một thoáng.
Trâu Dĩ An nhẹ nhàng đáp xuống võ đài.
Khoảnh khắc đó, ta nghe thấy những tiếng kinh ngạc vang lên liên hồi.
“Đó là Trâu Dĩ An? Đại thiếu gia nhà họ Trâu đó sao?”
“Ta nhớ thiếu gia nhà họ Trâu chẳng phải là một tên b/éo sao? Dáng người này, khí chất này, có chắc là cùng một người không?”
“Nhà họ Trâu đâu còn Trâu Dĩ An thứ hai đâu nhỉ?”
“Trời ơi, đẹp trai quá!”
Trâu Dĩ An vận một bộ kình trang màu trắng, thắt lưng màu vàng kim.
Tóc dài được búi bằng ngọc quan.
Ba tháng huấn luyện đã khiến hắn hoàn toàn l/ột x/ác.
Hắn đứng trước mặt Ninh Yến, không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Ti nghi tuyên bố cuộc đấu bắt đầu.
Ninh Yến ra tay trước.
Tốc độ của hắn nhanh đến kinh ngạc, một đ/ao ch/ém xuống mang theo luồng cương phong sắc lạnh.
Hai người giao thủ hơn mười chiêu, bất phân thắng bại.
Nhưng Ninh Yến dù sao cũng là quán quân năm ngoái, kinh nghiệm chiến đấu phong phú hơn nhiều.
Phòng thủ của Trâu Dĩ An dần trở nên chật vật, bị dồn ép lùi lại liên tục.
đ/ao pháp của Ninh Yến hiểm đ/ộc, mỗi nhát đều nhắm vào chỗ hiểm, không chút nương tay.
Sau một tuần trà, Trâu Dĩ An trúng một đ/ao, cánh tay trái bị rạ/ch một đường, m/áu tươi b/ắn tung tóe.
Trâu Dĩ An lùi lại vài bước, ôm vết thương thở dốc.
Ninh Yến không truy kích, xoay đ/ao một vòng hất m/áu trên lưỡi đ/ao, trong mắt đầy vẻ kh/inh miệt: “Chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao? Ta thấy nhà họ Trâu cứ ngoan ngoãn cống nạp cho tộc Lang chúng ta đi là vừa!”
“Trâu Dĩ An, ngươi thua chắc rồi.”
Trâu Dĩ An lập lại thế thủ, ánh mắt sắc bén.
“Ta đã hứa với tỷ tỷ tiên nữ là sẽ thắng ngươi.”
“Ta không phải để chứng minh mình mạnh đến đâu, ta chỉ muốn cho tất cả mọi người biết, nàng đã không gả nhầm người.”
Lời vừa dứt, khí thế trên người hắn đột ngột thay đổi.
Linh lực bùng n/ổ, một ki/ếm vung ra khiến Ninh Yến bị chấn động lùi lại ba bước.
Đôi mắt hắn mở to kinh ngạc: “Ngươi… sao có thể?”
Trâu Dĩ An không nói lời nào, ki/ếm chiêu nối tiếp ki/ếm chiêu, thế công ngày càng mãnh liệt.
Ninh Yến bắt đầu đuối sức, bị Trâu Dĩ An nắm thóp, một ki/ếm đ/âm trúng vai.
Khán đài xung quanh bùng n/ổ những tiếng reo hò vang trời.
“Trời ơi, Trâu Dĩ An không lẽ thực sự sắp thắng rồi sao?”
“Ta đã dốc hết vốn liếng đặt cược vào Ninh Yến rồi, không thể nào!”
“Trâu Dĩ An! Trâu Dĩ An!”
Biểu cảm của Ninh Yến vặn vẹo trong tích tắc.
Ngay sau đó, hắn đột nhiên bùng phát, trên người tỏa ra làn sương đen q/uỷ dị, tung một chưởng đá/nh về phía Trâu Dĩ An.
Ta đứng phắt dậy.
Đây rõ ràng là sử dụng một loại bí pháp cấm kỵ nào đó, luồng khí tức q/uỷ dị đó là thứ ta chưa từng thấy bao giờ!
Trâu Dĩ An giơ ki/ếm đỡ lại, trên người bỗng chốc bùng n/ổ linh khí màu vàng kim.
Một tiếng hổ gầm vang dội khắp cả võ đài.
Trên người hắn xuất hiện những vằn hổ đen trắng vàng, chữ “Vương” trên trán hiện lên rõ rệt.
“Đây là… hổ?”
“Nhà họ Trâu chẳng phải là tộc mèo sao?”
“A! Ta nhớ ra rồi, tổ tiên nhà họ Trâu quả thực có huyết mạch tộc hổ, nhưng đó là chuyện của ngàn năm trước rồi, hắn đây là phản tổ rồi!”
Trâu Dĩ An dứt khoát vứt ki/ếm, một quyền vung ra, trúng ngay ngựk Ninh Yến.
Ninh Yến thổ huyết văng ngược ra xa, ngã mạnh xuống đất.
Vị hổ vương trẻ tuổi bước tới, một chân giẫm lên ngựk hắn.
“Quỳ xuống, xin lỗi tỷ tỷ tiên nữ.”
Ninh Yến giãy giụa muốn phản kháng, nhưng uy áp của hổ vương khiến hắn không thể động đậy.
“Ta không muốn lặp lại lần thứ hai.”
Ninh Yến nghiến răng, cuối cùng vẫn phải quỳ hướng về phía ta.
“Xin lỗi, là ta sai rồi.”
Trâu Dĩ An lúc này mới hài lòng, xoay người nhìn toàn trường.
“Ta, Trâu Dĩ An, đại diện nhà họ Trâu tuyên bố, kể từ hôm nay, c/ắt đ/ứt mọi giao thương với nhà họ Ninh!”
Lời vừa dứt, toàn trường bùng n/ổ những tiếng kinh hô.
Còn Ninh Yến nằm liệt trên võ đài, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Một tháng sau, sức nóng của đại hội tỉ võ dần tan biến.
Nhưng nhà họ Trâu đã trở thành thế gia được săn đón nhất Huyền Linh Đại Lục.
Trâu phụ mỗi ngày bận rộn không ngơi nghỉ, nụ cười trên gương mặt chưa bao giờ tắt.
Việc kinh doanh ngày càng phát đạt, ngày thu ngàn vàng cũng không đủ để hình dung.
Trái ngược lại là nhà họ Ninh tộc Lang.
Nhà họ Trâu không còn đến tộc Lang làm ăn nữa, cuộc sống của họ ngày càng khó khăn.
Vật tư thiếu thốn, thần dân oán thán, nội bộ tộc Lang bắt đầu tập thể lên án Ninh Yến.
Hai tháng sau, tin tức truyền đến.
Lang vương để xoa dịu sự bất mãn trong tộc, đã phế bỏ vị trí thiếu chủ của Ninh Yến, trục xuất hai vợ chồng Ninh Yến khỏi lãnh địa tộc Lang.
Hướng Tri Ý thấy Ninh Yến thất thế, liền làm ầm ĩ đòi hòa ly.
Nhưng Ninh Yến sao có thể đồng ý, hắn vì Hướng Tri Ý mà mất đi tất cả, sự tình đến nước này, Hướng Tri Ý cũng phải cùng hắn chìm sâu vào bùn lầy.
Hai người phiêu bạt khắp nơi, cuộc sống vô cùng thảm hại.
Sau đó, Hướng Tri Ý thực sự không chịu nổi cuộc sống khổ cực, lén lút c/ầu x/in phụ thân giúp đỡ.
Phụ thân quả thực thương con, đích thân đi tìm Ninh Yến, muốn đưa Hướng Tri Ý về nhà.
Kết quả lại bị Ninh Yến đá/nh cho gần ch*t.
Lại sau đó nữa, mẫu thân lén gửi thư cho ta, nói rằng vết thương của phụ thân khó lòng chữa khỏi, từ nay về sau chỉ có thể nằm liệt giường dưỡng b/ệnh.