Nó đáp ậm ừ một tiếng, dường như không biết nên nói gì, lúng túng đứng đó, ngón tay vô thức gãi gãi góc hộp gấm.
Bầu không khí nhất thời có chút vi diệu.
May thay, lão phu nhân nhà họ Sở lúc này ra mặt giải vây, nắm lấy tay ta quan sát từ trên xuống dưới, cười khà khà nói: "Đây là Chiếu Nguyệt sao? Thay đổi nhiều quá, bà già này suýt chút nữa không nhận ra. Tốt tốt tốt, trở về là tốt rồi, chị em các con phải thân thiết với nhau, sau này thường xuyên tới nhà chơi."
Ta cười ôn nhu, cung kính đáp lời, lại bồi chuyện vài câu, liền được nha hoàn dẫn đến chỗ ngồi của nữ quyến.
Sau khi ngồi xuống, ta mới có thời gian quan sát các tân khách đến hôm nay.
Phu nhân, tiểu thư các thế gia ở kinh thành đã đến quá nửa, có vài nhà trước kia vốn thân thiết với phủ họ Giang, nay thấy ta trở về, thái độ mỗi người một vẻ.
Có người nhiệt tình, có người lạnh nhạt, có người khách sáo, có người tránh không kịp.
Ta ứng đối từng người, không kiêu ngạo cũng không tự ti, không quá thân thiết cũng không khiến người ta cảm thấy xa cách.
Ngồi đối diện ta là đích trưởng nữ của An Bình Hầu phủ, Thẩm Thanh Từ, nhỏ hơn ta vài tuổi, trước kia vốn không thân thiết lắm.
Nàng hôm nay mặc một chiếc bối tử màu vàng ngỗng, sinh ra mày ngài mắt sáng, cử chỉ đàng hoàng, đúng là người đáng kết giao.
Nàng nhìn ta mấy lần, cuối cùng không nhịn được mà mở lời: "Chiếu Nguyệt tỷ tỷ, chất liệu áo của tỷ ta nhìn lạ mắt quá, là của cửa tiệm nào vậy?"
"Lụa sa hoa văn ở Thái Thương đấy." Ta mỉm cười, "Nếu Thẩm muội muội thích, lát nữa ta bảo cữu mẫu c/ắt một xấp gửi qua cho muội."
"Vậy thì đa tạ tỷ tỷ." Mắt Thẩm Thanh Từ sáng rực lên, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng bị người bên cạnh kéo nhẹ tay áo, liền im bặt.
Ta đoán người bên cạnh nàng chắc đang nhắc nhở nàng rằng ta, Giang Chiếu Nguyệt, là kẻ từng bị hủy hôn, không đáng để kết giao sâu.
Thẩm Thanh Từ nhìn người kia một cái, lại nhìn ta, cuối cùng vẫn mỉm cười với ta.
Trong lòng ta dâng lên vài phần thiện cảm với nàng.
Trong tiệc rư/ợu, chén qua chén lại, chủ khách đều vui vẻ.
Ta ngồi yên vị, đến lúc ăn thì ăn, đến lúc uống thì uống, lúc cười thì cười, lúc đáp thì đáp, kín kẽ không sơ hở.
Thẩm Thanh Từ uống một chén rư/ợu mừng, nói chuyện cũng trở nên bạo dạn hơn, tán thưởng ta: "Trước kia ai cũng bảo tỷ tỷ hành xử bá đạo, ta thấy lại không phải, tỷ tỷ rõ ràng là một cô nương dịu dàng đáng yêu, nếu ta là nam tử, nhất định phải cưới tỷ tỷ làm hiền thê."
Một câu nói khiến các phu nhân tiểu thư thế gia trong tiệc đều quay đầu nhìn lại.
Biểu hiện hôm nay của ta quả thực nằm ngoài dự liệu của họ, dù sao những gì họ nghe thấy và nhìn thấy đều là việc ta ích kỷ bá đạo, ép buộc đôi uyên ương không thể bên nhau.
Giờ đây ngẫm lại, sao biết được mấy phần là thật mấy phần là giả?
Rốt cuộc là ta ép đôi uyên ương không thể bên nhau, hay là muội muội và Sở Thế tử tư thông, cư/ớp đoạt hôn ước của tỷ tỷ?
Nhất thời, lòng người mỗi người một ý, ta chỉ giả vờ không biết, mỉm cười cảm ơn lời khen của Thẩm Thanh Từ.
Tiệc rư/ợu quá nửa, Giang Vãn Ngâm bế đứa trẻ đi tới, bảo là để các phu nhân tiểu thư xem thử.
Khi muội ấy đi đến trước mặt ta, bước chân hơi khựng lại, cúi người xuống nói: "Tỷ tỷ hiếm khi trở về, bế cháu ngoại của tỷ một cái đi, nó cũng nhớ dì rồi đấy."
Không có việc gì mà hiến ân cần, chắc chắn không có ý tốt.
Ta khép tay lại không nhận, ngược lại cười nói: "Là lỗi của ta, người làm dì này đến tận tiệc đầy tháng mới về xem được một cái. Nhưng muội cũng biết đấy, ta nay vẫn chưa gả chồng, cũng chưa từng sinh con, càng không biết cách bế bảo bối nhỏ thế này, ta cứ nhìn nó như vậy là được rồi."
"Tỷ tỷ nói vậy, làm muội thấy khó chịu quá, hay là tỷ oán trách chuyện năm xưa muội gả cho Thế tử sinh con, nên tỷ đến cả Trác nhi cũng gh/ét bỏ?"
Trác nhi là tên gọi ở nhà của con trai muội ấy, ngụ ý Trác Nhĩ Bất Phàm.
Thú thật trong lòng ta không thích muội ấy và con của muội ấy, nhưng ta không muốn bế đứa trẻ không phải vì gh/ét bỏ, mà là vì sợ hãi.
Sợ rằng ta vừa bế, sau này không biết còn cái hố nào đang chờ đợi mình.
Thế là, ta lắc đầu: "Trác nhi lanh lợi đáng yêu như vậy, ta yêu thương nó còn không hết, sao lại gh/ét bỏ? Chỉ là, đã mấy năm không về kinh, ta có lẽ hơi không hợp thủy thổ, hai ngày nay bụng dạ có chút khó chịu, càng không thể bế trẻ con. Vốn đến dự tiệc đầy tháng, không nên nói những lời mất hứng này, nhưng không nói ra lại sợ muội suy nghĩ nhiều."
Lời này của ta kín kẽ không sơ hở, vừa không từ chối bế trẻ con để người ta nắm thóp, lại vừa bày ra thái độ cần có – ta là cô nương chưa xuất giá, thân thể lại không thoải mái, không biết bế trẻ con, thì có gì sai?
Nụ cười trên mặt Giang Vãn Ngâm gần như không giữ nổi, nhưng trước mặt bao nhiêu tân khách, muội ấy đương nhiên không thể nổi gi/ận.
Mấy vị phu nhân xung quanh nghe thấy, ánh mắt vi diệu đảo qua đảo lại giữa ta và muội ấy.
M/a m/a bên cạnh muội ấy khá lanh lợi, lập tức cười giải vây: "Giang đại cô nương nói đúng, đứa trẻ này mềm mại lắm, cô nương chưa từng sinh nở thì làm sao dám bế tùy tiện. Đại tiểu thư thương đứa trẻ, sợ làm nó bị thương, đó mới là lẽ phải."
Giang Vãn Ngâm nhân cơ hội đứng thẳng người lên, thu tã Iót vào lòng, cười nói: "Là muội suy nghĩ chưa chu đáo, tỷ tỷ đừng để bụng."
Ta dịu dàng mỉm cười, bưng chén trà nhấp một ngụm, không tiếp lời này.