Câu hỏi ngược lại của tôi khiến sắc mặt Tô Thanh Nguyệt thay đổi hẳn.
"Đừng có giả nhân giả nghĩa, đóng kịch ở đây nữa."
"Chẳng qua bà chỉ muốn lấy lại bằng chứng trong tay tôi mà thôi."
Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc USB.
"Video bên trong đã ghi lại rõ ràng toàn bộ quá trình bà mưu sát mẹ của Ngụy Tình."
"Còn có cả những việc bẩn thỉu mà bà lén lút làm sau lưng nữa."
"Chỉ cần bà chủ động thú nhận với ông Ngụy."
"Tôi đảm bảo sẽ không giao nó cho cảnh sát!"
Tô Thanh Nguyệt vừa nhìn thấy chiếc USB trong tay tôi, bà ta đã chẳng còn nghe lọt tai tôi nói gì nữa, chỉ cầm sú/ng điện bước tới gần tôi: "Đưa USB cho tao."
Khẩu sú/ng điện trong tay Tô Thanh Nguyệt liên tục quơ trước mắt tôi.
Tôi suýt chút nữa bị trúng chiêu vài lần.
Bất đắc dĩ.
Tôi đành phải giao chiếc USB cho bà ta.
"Dám lấy bằng chứng ra u/y hi*p tao à."
"Giờ tao sẽ phá hủy nó!"
Cầm được chiếc USB, Tô Thanh Nguyệt cũng chẳng buồn kiểm tra thật giả, mà ném xuống đất rồi dùng chân giẫm nát bét.
Sau khi chiếc USB đã bị h/ủy ho/ại.
Bà ta lập tức cười đắc thắng: "Tao đã vất vả nỗ lực gây dựng suốt bao nhiêu năm, sắp lấy được quyền thừa kế nhà họ Ngụy rồi, mày muốn h/ủy ho/ại tao ư? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!"
"Nằm xuống cho tao!"
Tô Thanh Nguyệt đột nhiên chĩa sú/ng điện về phía tôi.
Sau khi tôi vội vàng né tránh.
Bà ta vừa đuổi theo vừa nói: "Con tiện nhân Dương Ngọc Lan kia muốn vạch trần tao, còn mày thì muốn h/ủy ho/ại tao."
"Tất cả bọn mày đều phải ch*t!"
Ngay khi Tô Thanh Nguyệt đang đi/ên cuồ/ng dùng sú/ng điện đuổi theo tôi.
Ngoài cửa đột nhiên có vài tên vệ sĩ xông vào.
"Ai cho phép các người vào đây?"
Tô Thanh Nguyệt quát lên gi/ận dữ.
"Là tao!"
Ngụy Trường Uyên bước vào tầng hầm với khuôn mặt lạnh lùng.
"Trường Uyên, anh... sao anh lại đến đây?"
Ngụy Trường Uyên liếc nhìn cô con gái đang nằm dưới đất sùi bọt mép, sắc mặt càng thêm u ám đến tột cùng: "Tất nhiên là cô không muốn tôi đến rồi, để cô có thể gi*t con gái tôi rồi đổ tội cho bác sĩ Lục, đúng không?"
"Em... em không có mà."
"Còn chối cãi sao?"
"Những lời cô vừa nói, tôi đều nghe thấy hết rồi."
"Cái gì?"
Tô Thanh Nguyệt lập tức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, bà ta muốn giải thích nhưng bị Ngụy Trường Uyên ngắt lời: "Tôi chỉ muốn biết sự thật."
Sau đó.
Tô Thanh Nguyệt bị vệ sĩ kh/ống ch/ế, lúc đầu bà ta không chịu khai, nhưng dưới sự tr/a t/ấn của vệ sĩ, bà ta đ/au đớn không chịu nổi, đành phải thành thật khai ra toàn bộ quá trình mưu sát Dương Ngọc Lan.
Bà ta thậm chí còn khai thêm cả chuyện tư tình với Ngụy Trường Thiên.
Ngụy Trường Thiên vừa nghe tin Tô Thanh Nguyệt bị vệ sĩ thẩm vấn.
Hắn đã nhanh chân bỏ trốn từ trước.
Ngụy Tình sau khi tỉnh lại biết được sự thật về cái ch*t của mẹ mình đã được làm sáng tỏ.
Cô ấy òa khóc nức nở tại chỗ.
Ngụy Trường Uyên muốn xin lỗi con gái nhưng bị Ngụy Tình cào rá/ch mặt.
"Ông cút đi, tôi không có người cha như ông."
"Tôi muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với ông!"
Trước khi rời nhà ra đi, Ngụy Tình đặc biệt tìm gặp tôi để bày tỏ lòng biết ơn, rồi hỏi tôi chuyện chiếc USB lúc đó là thế nào.
Tôi cười bảo cô ấy: "Đó chỉ là một số tài liệu ở b/ệnh viện của tôi thôi."
Ngụy Tình đột nhiên bật cười.
"Người đàn bà đó tính toán cả đời."
"Không ngờ cuối cùng lại thất bại vì một chiếc USB chẳng hề đe dọa gì đến bà ta."
Tôi mỉm cười nói với cô ấy: "Kẻ á/c rồi sẽ có á/c báo thôi."
Ngụy Tình đi rồi, còn đi đâu thì không ai hay biết.
Tô Thanh Nguyệt bị bàn giao cho đồn cảnh sát để chịu sự phán xét của pháp luật.
Khi Ngụy Trường Uyên đích thân tiễn tôi rời đi.
Tôi đột nhiên hỏi ông ta: "Còn cần tôi phẫu thuật cho con trai ông nữa không?"
Sắc mặt Ngụy Trường Uyên cứng đờ, rồi lắc đầu: "Không cần nữa!"
Con trai còn chẳng phải là của mình.
Ông ta cần gì phải c/ứu?
Vài tháng sau.
Trong lúc đi du lịch, tôi đọc được một mẩu tin.
Người giàu nhất Long Quốc đột tử vì nhồi m/áu cơ tim!
Tôi mỉm cười rồi tiếp tục hành trình của riêng mình.
(Hết)