"Ở nhà máy th!t, ai mà không biết cái sạp đồ kho của bà góa họ Trương là do Cố Cảnh Hành tìm cho? Nếu là thêu dệt, thì dựa vào đâu mà mỗi tháng phế liệu từ nhà máy đều được mang đến chỗ bà ta miễn phí? Còn nữa, bà góa họ Trương rảnh rỗi là lại đến ký túc xá của Cố Cảnh Hành giặt chăn cho anh ta, đây cũng gọi là thêu dệt sao?"

Những chuyện này đều là sau khi tôi gả sang đó ở kiếp trước, hàng xóm láng giềng ngồi lê đôi mách kể cho tôi nghe.

Sắc mặt Cố Cảnh Sâm trắng bệch, há hốc miệng không nói nên lời.

Thẩm Thanh Nhu cắn môi, nước mắt rơi càng dữ dội: "Chị, dù... dù có chuyện đó thật, thì đó cũng là chuyện quá khứ rồi. Chị gả cho anh Cảnh Hành, anh ấy chắc chắn sẽ c/ắt đ/ứt với bà góa họ Trương thôi, sao chị không thể cho người ta một cơ hội chứ?"

"Dựa vào đâu mà tôi phải cho cơ hội? Tôi đâu phải trạm thu gom rác, thứ gì rá/ch nát cũng tống vào người tôi?" Tôi bước từng bước tiến về phía trước, trừng mắt nhìn nó.

"Còn nữa... cô có tư cách gì mà bắt tôi gả cho một gã đàn ông luống tuổi, dan díu với quả phụ để làm vợ kế? Đừng quên, chính cô là người cư/ớp đi vị hôn phu của tôi, mới khiến đống rác này rơi vào đầu tôi!"

Thẩm Thanh Nhu bị tôi hỏi đến mức lùi lại một bước, lập tức nhào vào lòng Cố Cảnh Sâm.

"Cảnh Sâm... anh nhìn chị đi... chị ấy... chị ấy vẫn còn đang trách em sao?"

"Đủ rồi!" Cố Cảnh Sâm che chở cho Thẩm Thanh Nhu, nhìn tôi đầy hung á/c.

"Thẩm Thanh Uyển, cô đừng có mà không biết điều! Nhà tôi mà thật sự từ hôn, cô xem còn ai dám lấy cô nữa!"

"Hừ, Cố Cảnh Sâm, anh thật sự tưởng Thẩm Thanh Uyển này là bị dọa mà lớn lên sao?" Tôi chẳng hề sợ hãi.

"Cùng lắm thì cả đời này tôi không gả nữa, dù sao cũng hơn là gả cho một gã khốn nạn! Hơn nữa... thật sự từ hôn, người mất mặt không phải là tôi, mà là nhà họ Cố các người! Dù sao thì nhà anh đổi hôn trước, lại còn ép uổng tống cho tôi một gã khốn, dù có làm ầm lên đến Ủy ban khu phố tôi cũng chẳng sợ!"

Lời tôi vừa dứt, mặt Cố Cảnh Sâm tái mét.

Bây giờ đang đề cao hôn nhân tự do trong xã hội mới.

Nếu thật sự làm ầm lên, nhà họ Cố các người đuối lý trước, người mất mặt chắc chắn là các người.

Hơn nữa hắn vừa được đề bạt làm cán bộ, thời gian thử việc vẫn chưa qua, sao dám để chuyện này làm lớn.

Vừa định mở miệng khuyên tôi bình tĩnh, lúc này, ở cửa bỗng vang lên tiếng ho khan.

Cố Cảnh Hành không biết đã đứng đó từ lúc nào, mặt đen như đáy nồi.

Anh ta bước vào quét mắt một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người tôi: "Thanh Uyển, em thật sự không chừa cho anh lấy một đường lui sao?"

"Hừ, đường lui?" Tôi không hề nhượng bộ nhìn Cố Cảnh Hành đột nhiên xuất hiện.

"Anh có tư cách gì mà bắt tôi chừa đường lui cho anh? Dựa vào việc anh dan díu không rõ ràng với quả phụ? Hay dựa vào việc anh lớn tuổi mà không chịu tắm rửa?"

Cố Cảnh Hành hít sâu một hơi, như đang cố đ/è nén cơn gi/ận: "Anh và bà góa họ Trương thật sự không có gì, đều là người ngoài nói bậy, em tin anh một lần không được sao? Anh đảm bảo, sau khi kết hôn chắc chắn sẽ đối xử tốt với em, lương đưa đủ, việc nhà làm hết, nếu em không tin, anh có thể viết giấy cam đoan!"

"Viết giấy cam đoan thì thôi đi." Tôi khoanh tay.

"Anh giữ lại mà đưa cho bà góa họ Trương ấy, tôi không thèm! Nếu anh thật sự muốn kết hôn đến thế, cưới bà góa họ Trương chẳng phải là xong rồi sao? Cần gì phải cứ bám lấy tôi."

Bộ mặt của Cố Cảnh Hành hoàn toàn không giữ nổi nữa, cổ đỏ bừng: "Thẩm Thanh Uyển, em đừng có mà được nước lấn tới! Cố Cảnh Hành anh cũng không phải là không ai cần, anh chịu cưới em đã là nể mặt em lắm rồi..."

"Ồ, thế thì anh đi tìm người khác mà cưới, tôi đâu có cản anh." Tôi đảo mắt.

"Đừng nói nhảm nữa, tôi không bao giờ gả cho anh đâu, anh bỏ cuộc đi!"

Cố Cảnh Hành bị tôi chọc tức đến r/un r/ẩy cả người, chỉ vào tôi nửa ngày không nói nên lời.

Cuối cùng phất tay áo: "Được! Giỏi lắm! Em đừng có mà hối h/ận!" Nói xong liền quay người bỏ đi.

Cố Cảnh Sâm thấy vậy, biết rằng mối hôn sự này đã hoàn toàn tan thành mây khói.

Hắn trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi dìu Thẩm Thanh Nhu đang khóc lóc sướt mướt rời đi.

Lúc này trong phòng cuối cùng cũng thanh tịnh, nhưng chuyện rõ ràng vẫn chưa kết thúc.

Bởi vì ải bố mẹ tôi vẫn chưa qua.

Bố tôi tức đến mức ngồi trên mép giường chỉ tay vào tôi m/ắng: "Đồ nghiệt chướng này! Mày đắc tội ch*t nhà họ Cố rồi, sau này mày đứng vững ở cái thành phố này kiểu gì? Mày biết điều thì mau đi xin lỗi Cố Cảnh Hành, ngoan ngoãn gả cho nó, nếu không... tao đá/nh g/ãy chân mày!"

"Ông có đá/nh g/ãy chân tôi thì tôi cũng không gả!" Tôi ngồi trên ghế lạnh lùng nói.

"Nếu hai người không chứa chấp được tôi, ngày mai tôi sẽ ra ngoài thuê nhà ở, dù sao thì tôi cũng nhất quyết không gả."

"Mày! Mày!" Bố tôi tức đến mức không thở nổi, suýt chút nữa ngất đi.

Mẹ tôi vội vàng vuốt ngựk cho ông, vừa vuốt vừa khóc: "Uyển Uyển à, sao con lại cứng đầu thế này! Con là con gái, không kết hôn thì làm sao được! Ra ngoài ở chẳng phải thành trò cười cho thiên hạ hay sao... Con nghe mẹ khuyên một câu, gả đi!"

"Không gả! Ch*t cũng không gả!" Tôi đứng dậy, quay người bỏ ra ngoài.

Bố tôi chặn ở cửa, ch/ửi bới ầm ĩ.

Tôi chẳng thèm quan tâm đến ông, lách qua người ông rồi đi thẳng đến ký túc xá của nhà máy dệt.

Nghĩ bụng, mình trốn ở đơn vị thế này chắc không vấn đề gì nữa.

Nhưng không ngờ, cái gã Cố Cảnh Hành mặt dày này, lại còn đuổi đến tận đơn vị của tôi!

Sáng sớm hôm sau.

Vừa từ ký túc xá xuống, tôi đã thấy Cố Cảnh Hành chặn ở đó.

Anh ta nhìn thấy tôi, lao tới nắm lấy cánh tay tôi: "Thẩm Thanh Uyển, em đi theo anh, anh có chuyện cần nói với em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm