"Nếu thực sự có Sơn Thần, vậy tại sao ngày cưới lại mưa to gió lớn? Tại sao cô gái kia lại ở đây bụng đói cồn cào, đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng!"
"Ông bảo Sơn Thần hiện ra đi!"
Sắc mặt trưởng thôn từ đỏ chuyển sang xanh, khó khăn nuốt khan. Ông ta muốn phản bác nhưng lời nói nghẹn đắng trong cổ họng, không sao thốt ra được.
Tôi thầm vỗ tay tán thưởng cô ấy trong lòng.
Nhưng không ngờ, trưởng thôn lại nhìn về phía mẹ tôi, ra vẻ bề trên: "Trương Lan, đây là cách bà giáo dục cô dâu Sơn Thần đấy à?"
Ầm ầm--
Tiếng sấm đinh tai nhức óc.
Trưởng thôn quỳ sụp xuống đất, hai tay giơ cao quá đầu.
"Trời muốn diệt thôn Lương Sơn ta rồi!"
Tôi nhíu mày, cắn ch/ặt môi, trong lòng cầu nguyện sao cảnh sát vẫn chưa tới.
Ai ngờ, bên trong hang động, 'tôi' đang mặc áo cưới cười lạnh lên tiếng.
"Ông nói đúng được một điểm, ông trời thực sự muốn diệt thôn Lương Sơn rồi."
"Bởi vì, tôi căn bản không phải là cô dâu Sơn Thần nào cả!"
"Cô dâu thực sự là người khác!"
Một tia chớp rạ/ch ngang trời, chiếu sáng khuôn mặt của tất cả mọi người.
Trưởng thôn không thể tin nổi lùi lại hai bước, giọng nói già nua mà khàn đặc: "Không thể nào..."
"Thật hay giả, ông hỏi mẹ tôi chẳng phải sẽ biết sao?"
"Cô dâu Sơn Thần thực sự vốn dĩ không phải là tôi, mà là Lưu Tâm Ngôn!"
Dân làng kinh ngạc lùi lại, lập tức vạch rõ ranh giới với mẹ tôi và em gái.
Sắc m/áu trên mặt em gái rút đi từng chút một, ngay cả giọng nói cũng biến đổi.
"Không phải em, không phải em!"
"Em không muốn gả cho quái vật đâu!"
Nó hoảng lo/ạn tìm đường chạy trốn, nhưng trời mưa đường lầy lội trơn trượt, chưa đi được hai bước đã ngã chổng vó.
Toàn thân nó ướt sũng.
Trưởng thôn cũng bừng tỉnh, lảo đảo kéo lấy tay áo nó, truy hỏi chuyện gì đang xảy ra.
"Mẹ, mẹ c/ứu con với, con không muốn gả cho Sơn Thần!"
Mẹ tôi xót xa hất tay trưởng thôn ra, dang hai tay chắn trước mặt em gái.
"Ông đừng làm con gái tôi sợ, nó còn nhỏ, căn bản không làm cô dâu được."
"Hơn nữa, tôi đã để đứa lớn đi làm cô dâu rồi, các người còn bắt bẻ cái gì nữa!"
Tôi đứng một bên, lòng đ/au nhói.
Từ lúc em gái sinh ra, mẹ tôi đã đặc biệt thiên vị nó, mọi thứ tốt đẹp đều ưu tiên cho nó.
Chỉ vì tôi sinh ra trước nó hai năm, nên phải gánh vác chi tiêu trong nhà.
Còn nó thì có thể an tâm làm kẻ ăn bám.
Nước mắt nóng hổi trào ra khỏi hốc mắt.
Tôi ngẩng đầu lên, lau sạch sẽ.
"Bà lúc nào cũng nói tôn trọng phong tục, nhưng sau lưng lại tráo đổi người."
Trong hang động, như thể cảm nhận được nỗi đ/au của tôi, cô ấy lên tiếng đanh thép, gi/ật phăng chiếc phượng quan trên đầu.
Những tua rua và ngọc trai quấn lấy nhau, rơi xuống vỡ tan tành.
"Mẹ! Bà biết rõ đến đây là ch*t chắc, vậy mà vẫn bắt con đi thế thân cho em gái."
"Nó là con gái bà, lẽ nào con không phải sao!"
Mẹ tôi bị quát đến sững sờ, chột dạ tránh ánh nhìn.
Bà ta biết tất cả.
Chỉ là sự thiên vị và tình yêu dành cho đứa con út đã khiến bà ta bỏ mặc tôi.
Trưởng thôn nổi gi/ận lôi đình, đòi trói Lưu Tâm Ngôn ném vào hang.
Mẹ tôi ngăn lại, thề sống ch*t không theo.
"Đứng lại, tất cả không được động đậy!"
Từ xa, từng toán cảnh sát xông tới, dân làng sợ hãi chạy tán lo/ạn.
Tôi cũng nhân lúc hỗn lo/ạn trốn vào bụi lau gần đó, không quên vốc bùn bôi lên mặt.
Em gái hoảng lo/ạn, kéo mẹ tôi đòi chạy.
Nhưng bị cảnh sát kh/ống ch/ế.
Tôi tận mắt chứng kiến 'tôi' trong hang động sững người hai giây, sau đó bật cười khẩy.
Cô ấy nhanh chóng cởi bỏ áo cưới đỏ, còn x/é rá/ch dọc theo tay áo, vò nát thành những mảnh vải vụn.
"Cái hủ tục quái q/uỷ gì chứ, hôm nay, nó sẽ chấm dứt ngay tại đây!"
Là nhân vật chính của sự việc, tất nhiên cô ấy cũng được đưa lên xe.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cô ấy cuối cùng cũng mỉm cười.
"Tôi làm tốt chứ?"
Tôi khẽ nói bằng khẩu hình.
Từ xa, cô ấy giơ ngón tay cái lên.
Tôi lặng lẽ ngồi trong bụi cỏ rất lâu.
Cho đến khi x/ác định tất cả mọi người đã đi hết, tôi mới xoa bóp đôi chân nhức mỏi, bước thấp bước cao trong mưa, men theo hướng bản đồ mà đi.
Khi sắp rời khỏi địa phận thôn Lương Sơn, không hiểu sao, tôi ngoái đầu nhìn lại.
Cơn mưa lần này vừa to vừa gấp, địa thế thôn trũng thấp, nước đọng nghiêm trọng.
E là mười ngày nửa tháng cũng không rút hết được.
Tôi không chút luyến tiếc, thở dài lắc đầu.
Cuối cùng, tôi khó khăn băng qua cái ao cao nửa mét.
Đến thị trấn.
Tôi vào quầy m/ua một tấm vé xe khách về thành phố, lặng lẽ ngồi ở hàng ghế cuối cùng chờ xe chạy.
Sau hai tiếng đồng hồ, tôi trở về căn nhà trong thành phố.
Vội vàng thay quần áo, đeo kính râm và mũ lưỡi trai lảng vảng quanh đồn cảnh sát.
Nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng quen thuộc đó.
Cô ấy như thể bốc hơi khỏi thế gian.
Hay nói đúng hơn, rất khó để xuất hiện trước mặt tôi lần nữa.
Tôi trằn trọc, suốt cả đêm không ngủ được.
Cho đến sáng hôm sau mới nhận được tin nhắn của cô ấy.
Chỉ vỏn vẹn hai chữ.
【Tạm biệt.】
Cô ấy đi rồi.
Đầu ngón tay tôi lơ lửng trên màn hình, trong lòng không rõ là cảm giác gì.
Ngay cả bộ đồ thể thao màu đen tôi mặc hôm qua cũng biến mất.
"Chị đã làm được rồi."
Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên.
Đúng như lời cô ấy nói, đ/ập tan hủ tục phong kiến.
Phá vòng vây.
Ngay lúc tôi đang thẫn thờ, đột nhiên, chuông cửa reo lên.