Rõ ràng Tô Ninh Bắc đều biết cả, nhưng vẫn ưu tiên bố mẹ Hạ Vi Vi. Đây chẳng phải là "yêu ai yêu cả đường đi lối về" sao?
"Ơ? Không phải bảo em đi m/ua thức ăn à? Sao lại tay không thế này?"
Tô Ninh Bắc bồi thêm một câu. Càng thêm nhói lòng.
Tôi hơi há miệng, nhất thời không thốt nên lời.
"Chị Thanh Ninh, ăn miếng chanh này đi."
Hạ Vi Vi nhân cơ hội này, lấy một lát chanh nhét vào miệng tôi. Vị chua khiến tôi trào nước mắt.
Tôi đi rửa mặt, cầm điện thoại nhắn tin cho bố mẹ: "Bố mẹ, con không kết hôn với Tô Ninh Bắc nữa."
"Sau này, con nhất định sẽ m/ua một căn nhà lớn, đón bố mẹ lên an hưởng tuổi già!"
Bố tôi vội vàng gọi điện lại.
"Con gái à. Đừng bốc đồng! Có lẽ Tiểu Bắc có nỗi khổ tâm nào đó, bố mẹ không lên thành phố ở cũng chẳng sao, chỉ cần được dự đám cưới của con, chỉ cần con hạnh phúc là được rồi."
Mẹ cũng ở bên cạnh nói: "Đúng đấy, chúng ta lên đó cũng chẳng giúp được gì."
Nghe họ chịu ấm ức mà vẫn còn nói đỡ cho Tô Ninh Bắc, chỉ mong tôi được hạnh phúc. Lại nhìn Tô Ninh Bắc và Hạ Vi Vi đang cười đùa trước mặt.
Tôi đ/au lòng tột độ, quay người bước ra khỏi cửa, nói: "Bố mẹ. Con không bốc đồng, cũng không đùa giỡn. Cuộc hôn nhân này, con sẽ không hạnh phúc đâu."
Ai cũng biết tôi yêu Tô Ninh Bắc, yêu đến sống đi ch*t lại. Nhưng bây giờ, tôi không yêu nổi nữa rồi.
Sau một hồi im lặng, bố mẹ đáp: "Con gái, con chịu ấm ức rồi đúng không? Nếu đã không muốn kết hôn thì thôi, dù con đưa ra quyết định gì, bố mẹ cũng ủng hộ."
Sau khi an ủi họ đừng lo lắng, tôi cúp máy, quay vào phòng ngủ thu dọn quần áo. Lúc này mới bàng hoàng nhận ra, quần áo của mình chỉ có vài bộ mặc đi mặc lại, mỹ phẩm cũng chỉ có một thỏi son sắp hết và lọ kem chống nắng. Thậm chí không đầy một nửa chiếc vali!
Nhìn sang Tô Ninh Bắc, đủ loại vest và sơ mi hàng hiệu treo đầy tủ quần áo. Tất cả đều là thể diện của anh ta.
Tôi xách hành lý bước ra khỏi phòng ngủ. Tô Ninh Bắc sững người, nhíu mày hỏi: "Cô đi đâu đấy?"
"Mấy hôm nay tôi đi công tác."
Tôi đáp. Ngay giây sau, chân mày Tô Ninh Bắc giãn ra, thở phào nhẹ nhõm: "Còn tưởng cô giở chứng trẻ con bỏ nhà đi bụi."
Anh ta quay người lấy trong tủ lạnh ra mấy hộp sữa chua vị xoài, nhét vào tay tôi: "Cô thích nhất sữa chua mà, cầm lấy mà uống trên đường."
Tôi đúng là thích sữa chua. Nhưng chưa bao giờ uống vị xoài, vì tôi bị dị ứng xoài. Ngược lại, Hạ Vi Vi cái gì cũng phải vị xoài.
"Ôi chao, tiếc quá, không được ké chị Thanh Ninh bữa cơm rồi."
Hạ Vi Vi dang hai tay, rồi lại lè lưỡi nói: "Nhưng chị cứ yên tâm, em nhất định sẽ chăm sóc anh Tô thật tốt."
Tôi chỉ cười, không nói gì, quay người bỏ đi, tiện tay ném hộp sữa chua vào thùng rác dưới lầu.
Mười phút sau. Tô Ninh Bắc đột nhiên gọi điện.
"Thanh Ninh, cô đến nhà mới một chuyến đi, đổi mật khẩu cửa thành ngày sinh của tôi đi."
"Bố mẹ Vi Vi muốn ở lại lâu một chút, tôi định đưa họ đến nhà mới ở."
"Cô đi công tác lần này, có thể chơi thêm vài ngày, không cần vội về, tránh cho bố mẹ Vi Vi cảm thấy gò bó bất tiện."
Anh ta ngày càng chu đáo tỉ mỉ. Nhưng không phải dành cho tôi.
Ngay sau đó, giọng nũng nịu của Hạ Vi Vi vang lên: "Anh Tô, ôm một cái nào!"
Tôi không nói gì, cười lạnh cúp máy, tiện tay chặn và xóa số.
Ai thích làm kẻ khờ khạo này thì cứ làm đi. Chị đây phải tập trung gây dựng sự nghiệp rồi!
Tối hôm sau. Tô Ninh Bắc đưa gia đình Hạ Vi Vi đến trước cửa nhà mới, tươi cười nhập mật khẩu.
【Mật khẩu sai!】
Tiếng thông báo vang lên. Nụ cười của Tô Ninh Bắc cứng đờ, trong lòng dấy lên sự oán trách. Anh ta rõ ràng đã bảo Thẩm Thanh Ninh cài mật khẩu là ngày sinh của mình, kết quả Thẩm Thanh Ninh không làm theo. Thật không nể mặt anh ta chút nào.
"Anh Tô, chị Thanh Ninh không nói mật khẩu cho anh à? Chị ấy cũng keo kiệt quá, vì mấy chuyện vặt vãnh mà chiến tranh lạnh với anh đến tận bây giờ."
Hạ Vi Vi bĩu môi chê bai. Bố mẹ cô ta nghe vậy cũng hùa theo: "Chưa kết hôn mà đã thế này, sau này còn ra làm sao nữa?"
Tô Ninh Bắc vốn đã không vui, bị khiêu khích như vậy lại càng nổi nóng. Anh ta gọi điện cho Thẩm Thanh Ninh. Nhưng không ai nghe máy. Anh ta lại nhắn tin WeChat, giây phút nhận được dấu chấm than đỏ, cả người anh ta bàng hoàng r/un r/ẩy.
"Thanh Ninh xóa WeChat của mình rồi..."
"A?"
Hạ Vi Vi làm bộ ngạc nhiên há hốc mồm, rồi nhíu mày nói: "Lần này chị Thanh Ninh quá đáng quá rồi đấy? Dù thế nào cũng không được tùy tiện chặn và xóa người ta như vậy chứ."
Tô Ninh Bắc rất đồng tình. Có chuyện gì thì không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế sao? Nhất định phải dùng cách chặn và xóa WeChat để ép anh ta vào đường cùng à?
"Các người là ai? Vây ở đây làm gì?"
Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên đi tới.
"Liên quan gì đến ông? Chúng tôi không được lảng vảng trước cửa nhà mình à?"
Hạ Vi Vi vốn tính ngang ngược, lên tiếng quát lại. Tô Ninh Bắc cũng hùa theo: "Chúng tôi có nhảy đầm trước cửa nhà mình cũng không đến lượt ông quản."
"Các người nói đúng."
Người đàn ông trung niên cười cười: "Nhưng đây là nhà của tôi."
"Xì!"
Tô Ninh Bắc kh/inh khỉnh nói: "Ông chú, ông có phải lú lẫn đi nhầm chỗ rồi không? Nhà này vợ tôi vừa mới trả tiền đặt cọc mấy hôm trước."
"Thật sao?"
Người đàn ông trung niên nheo mắt, trực tiếp lấy ra sổ đỏ.