Mặc dù công ty của Tô Ninh Bắc không quá lớn, nhưng cũng không đến mức phá sản nhanh như vậy.
Vì thế, tôi bảo thư ký lấy tài liệu về công ty của anh ta đến.
Lúc này mới biết lý do.
Trước kia Tô Ninh Bắc mềm lòng, tin vào những lời rót mật bên tai của Hạ Vi Vi.
Đã phá lệ tuyển em họ của Hạ Vi Vi vào công ty làm việc.
Kết quả là kẻ này bất tài vô dụng, lại còn kiêu ngạo hách dịch.
Không chỉ tác oai tác quái trong công ty, ứ/c hi*p nhân viên cũ, mà còn ăn chặn tiền hoa hồng, nhập hàng hóa kém chất lượng, làm ăn gian dối trong các dự án hợp tác.
Các đối tác và nhân viên kỹ thuật cốt cán đều vô cùng bất bình.
Họ lần lượt quay sang hợp tác với người khác.
Người tiêu dùng cũng liên tục tố cáo, hàng hóa của công ty bị niêm phong và tiêu hủy.
Còn Tô Ninh Bắc, từ sau khi chia tay tôi, ngày nào cũng ủ rũ, không còn tâm trí quản lý công việc.
Vì thế công ty mới lâm vào cảnh phá sản.
Anh ta quyết định b/án công ty với giá khởi điểm 300 nghìn tệ.
Tôi xem xong toàn bộ tài liệu, không hề thấy bất ngờ hay thương cảm.
Bởi vì đây là hậu quả do anh ta tự làm tự chịu.
Tôi lập tức chốt phương án, phê duyệt kế hoạch thu m/ua ba công ty.
Trong đó bao gồm cả công ty nhỏ đang trên đà sụp đổ của Tô Ninh Bắc.
Ngày thu m/ua.
Tôi giao toàn quyền cho đội ngũ thư ký xử lý, còn mình thì đứng đợi ở dưới lầu.
Rất nhanh.
Thư ký cầm hợp đồng thu m/ua đã ký xong bước ra khỏi tòa nhà.
Tôi vừa cầm lấy, đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
"Thanh Ninh!"
Chỉ thấy Tô Ninh Bắc chạy đến trong bộ dạng chật vật, đầu tóc rối bời, đôi mắt đỏ ngầu.
Anh ta nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng thu m/ua trên tay thư ký, kinh ngạc đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
"Người thu m/ua công ty của tôi, là em? Lại là em?"
Cuối cùng anh ta cũng tỉnh ngộ, trong lòng tràn đầy sự hối h/ận đ/au đớn, nếu như ngày đó chịu nghe lời, để Thẩm Thanh Ninh vào công ty.
Thì sao có thể rơi vào kết cục ngày hôm nay?
Vậy mà anh ta lại tin lời q/uỷ quái của Hạ Vi Vi.
"Có việc gì sao?"
Tôi nhìn Tô Ninh Bắc, ánh mắt lạnh lùng.
Không chứa đựng bất cứ tình cảm nào.
Giây sau, Tô Ninh Bắc bật khóc.
"Thanh Ninh, anh sai rồi, anh thực sự biết mình sai rồi!"
"Anh không nên thiên vị Hạ Vi Vi, không nên phớt lờ mọi sự hy sinh của em!"
"Chúng ta đừng chia tay, đám cưới cứ cử hành như cũ, tiền đặt cọc nhà tân hôn anh sẽ lo!"
"Anh sẽ gom tiền m/ua căn ba phòng ngủ, chỉ để tên mình em thôi!"
"Anh sẽ không bao giờ dây dưa với Hạ Vi Vi nữa, c/ắt đ/ứt hoàn toàn!"
"C/ầu x/in em, chúng ta bắt đầu lại đi, có được không?"
Nói xong, anh ta định nắm lấy tay tôi.
Nhưng tôi lùi lại một bước, hỏi ngược lại: "Tại sao phải bắt đầu lại với anh?"
Bị tôi hỏi như vậy, Tô Ninh Bắc sững người, ấp úng không biết trả lời thế nào.
Tôi nói tiếp.
"Không có anh, tôi có thể sống tốt hơn."
"Không có anh, tôi không còn bị đối xử bất công."
"Không có anh, tôi không cần phải chịu khổ."
Từng câu từng chữ.
Như nhát búa nện vào tim Tô Ninh Bắc.
Anh ta ôm ngựk lùi lại mấy bước, lảo đảo ngã xuống đất, ngước nhìn tôi nói: "Thanh Ninh, anh thề với trời..."
"Có ý nghĩa không?"
Tôi ngắt lời Tô Ninh Bắc, "Ngày xưa chẳng phải anh cũng từng thề, nói sẽ đối xử tốt với tôi cả đời, trong mắt chỉ có mình tôi thôi sao."
"Kết quả thì sao?"
"Có một Hạ Vi Vi xuất hiện, anh liền quên mất tôi."
"Dù không có Hạ Vi Vi, e rằng cũng sẽ có Lý Vi Vi, Chu Vi Vi mà thôi."
Nói xong.
Tôi không nhìn khuôn mặt tái mét của Tô Ninh Bắc nữa, cũng không cho anh ta cơ hội nói thêm lời nào, trực tiếp lên xe rời đi.
Tô Ninh Bắc gào thét tên tôi.
Nhưng tôi không dừng lại, và cũng sẽ không bao giờ dừng lại.
Sau đó.
Không còn tin tức gì về Tô Ninh Bắc nữa.
Tôi cũng không đi nghe ngóng, cứ vùi đầu vào sự nghiệp.
Cố Niệm An vẫn luôn dịu dàng bên cạnh, chưa bao giờ thúc ép lấy nửa lời.
Cậu ấy tôn trọng sự nghiệp của tôi, bao dung cảm xúc của tôi, mọi việc đều ưu tiên tôi, cho tôi cảm giác an toàn mà trước đây tôi chưa từng nhận được từ bất kỳ ai.
Một năm trôi qua.
Tôi đón bố mẹ đến ở cùng.
Cố Niệm An lại một lần nữa tỏ tình với tôi: "Thanh Ninh, anh yêu em, chúng mình ở bên nhau nhé!"
"Được."
Đón làn gió đêm, tôi khẽ gật đầu đồng ý.
Cố Niệm An cười hạnh phúc vô cùng, dịu dàng ôm tôi vào lòng.
Đúng lúc đó, một trận mưa sao băng lướt qua chân trời.
Đây chính là lời chúc phúc dành cho chúng tôi!
Nguyện năm tháng bình yên, người thương luôn bên cạnh!
(Hết)