Sắc mặt Thẩm Ngôn lúc xanh lúc trắng, anh ta nén gi/ận cố gắng giải thích.

"Không phải, Mạnh Kiều, em hiểu lầm rồi, anh không phải muốn em làm vật tế thần, mà là ca phẫu thuật này chỉ có em mới làm được."

"Chỉ có tôi làm được, vậy tại sao anh lại để Trần Lộ làm phẫu thuật viên chính?"

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta: "Quyết định là do anh đưa ra, mọi hậu quả, anh đều phải chịu trách nhiệm!"

Thẩm Ngôn á khẩu, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Anh ta nhìn tôi, trút bỏ vẻ bề trên thường ngày.

"Mạnh Kiều, chuyện đó là lỗi của anh..."

"Chuyện nào? Nói rõ xem?"

Tôi không khách khí ngắt lời anh ta.

M/áu trên mặt anh ta rút sạch từng chút một, anh ta há miệng, khó khăn thốt lên.

"Anh không nên tự ý để Trần Lộ làm phẫu thuật viên chính."

"Còn gì nữa?"

Môi anh ta cũng bắt đầu tái nhợt.

"Anh không nên trao suất bác sĩ trưởng khoa thuộc về em cho cô ấy..."

"Ừm, tiếp đi."

Toàn bộ gương mặt Thẩm Ngôn trắng bệch, anh ta phẫn nộ nhìn tôi.

"Mạnh Kiều, thế là được rồi, b/ệnh nhân còn đang đợi, em đừng có ép người quá đáng..."

"Nói xong rồi sao?"

"Em còn muốn thế nào nữa? Chẳng phải chỉ có mấy lỗi đó thôi sao?"

Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm anh ta.

"Anh s/ỉ nh/ục tôi mang th/ai là đồ bỏ đi, là chiếm dụng tài nguyên, đúng không?"

Biểu cảm anh ta cứng đờ.

"Anh lạm dụng chức quyền yêu cầu tránh hiềm nghi thân thích, đúng không?"

"Trần Lộ cố tình đẩy tôi, anh không điều tra mà bắt tôi viết kiểm điểm, xin lỗi công khai, đúng không?"

"Anh vì Trần Lộ mà không hỏi trắng đen đã hất văng tôi ra, có phải là anh không?"

Sắc mặt anh ta xám xịt, cả người đứng đờ đẫn như khúc gỗ, môi r/un r/ẩy không thốt nổi một lời.

Phòng gây mê yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, chỉ có ánh mắt sắc như d/ao của các bác sĩ, y tá găm vào người Thẩm Ngôn, như thể đóng ch/ặt anh ta lên cột nhục hình.

"Thẩm Ngôn, anh nghĩ xem, tôi có nên đi không?"

Thẩm Ngôn gi/ật b/ắn mình, vẻ hoảng lo/ạn trong mắt không thể che giấu, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng.

Anh ta há miệng, giọng khàn đặc.

"Mạnh Kiều, anh... anh biết lỗi rồi, c/ầu x/in em, hãy c/ứu b/ệnh nhân."

Sự khẩn cầu trong mắt anh ta là thật, sự không cam tâm cũng là thật.

Anh ta rất thông minh, không nói là giúp anh ta, mà nói là c/ứu b/ệnh nhân.

Lương y như từ mẫu, anh ta hiểu tôi, biết tôi sẽ không vì tư th/ù cá nhân mà mặc kệ sự sống ch*t của b/ệnh nhân.

Tôi gật đầu: "Được."

Anh ta vừa định nở nụ cười.

"Nhưng tôi có điều kiện."

Nụ cười cứng lại trên môi, anh ta h/oảng s/ợ nói: "Em nói đi."

"Thứ nhất, Trần Lộ cố tình đẩy tôi, lại còn vu khống tôi, tôi muốn cô ta phải xin lỗi công khai."

Anh ta gật đầu: "Chuyện này nếu là thật, cô ấy nên xin lỗi."

"Thứ hai, anh phải công khai xin lỗi tôi về những gì anh đã làm, thừa nhận anh vì trải đường cho Trần Lộ mà bất công vô đạo, tư lợi cá nhân."

Anh ta trừng mắt nhìn tôi.

"Mạnh Kiều, em định h/ủy ho/ại anh sao? Dù sao chúng ta cũng là vợ chồng, em không chừa lại chút tình nghĩa nào sao..."

"Lúc anh h/ủy ho/ại tôi, anh cũng đâu có chừa lại tình nghĩa!"

Gân xanh trên trán anh ta nổi lên, anh ta nghiến răng: "Được."

"Thứ ba, tôi có thể đi dọn đống đổ nát đó, nhưng tôi hiện không phải bác sĩ của b/ệnh viện các người, tôi muốn anh gửi đơn xin hỗ trợ chính thức cho b/ệnh viện Phổ Nhân và chi trả phí lao động tương ứng!"

Anh ta nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu.

"Em muốn bao nhiêu?"

"Tiền nào của nấy, trước đây khi tôi được các b/ệnh viện khác mượn làm phẫu thuật thì giá bao nhiêu, giờ vẫn là giá đó."

Trước đây, b/ệnh viện không ít lần cho mượn tôi để ki/ếm thêm thu nhập, phí lao động cao nhất lên tới hàng triệu, nhưng đến tay tôi chỉ có vài nghìn.

Đối với những ca phẫu thuật độ khó cao như thế này, mức khởi điểm thấp nhất cũng là một triệu.

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi, cố gắng tìm ki/ếm dấu hiệu lung lay trên gương mặt tôi.

Trước đây mỗi khi chúng tôi gi/ận dỗi, chỉ cần anh ta nói một câu mềm mỏng, cho tôi một chút ngọt ngào, tôi sẽ mềm lòng thỏa hiệp.

Nhưng giờ đây, đối diện với gương mặt mà tôi đã yêu suốt mười năm, lòng tôi không gợn chút sóng.

Cuối cùng anh ta bại trận, rít qua kẽ răng mấy chữ: "Được, anh đều đồng ý."

Tôi thay đồ phẫu thuật vô trùng rồi bước vào phòng mổ.

Các bác sĩ và y tá nhìn thấy tôi như nhìn thấy c/ứu tinh, trong mắt họ ánh lên những giọt lệ.

"Trưởng khoa Mạnh, cuối cùng cô cũng đến rồi, van tim của b/ệnh nhân bị biến dạng nghiêm trọng, chúng tôi không dám tùy tiện động d/ao."

Tôi gật đầu với họ, ánh mắt rơi vào màn hình theo dõi bên cạnh bàn mổ.

Nhịp tim b/ệnh nhân đã bắt đầu không ổn định, huyết áp tụt nhanh, tình trạng thực sự nguy kịch.

Tôi nhìn vào lồng ngựk b/ệnh nhân, vòng van hai lá và van động mạch chủ bị giãn nghiêm trọng, các lá van đã mất chức năng.

Tôi lập tức ra lệnh: "Thông báo cho đội tuần hoàn ngoài cơ thể, chuẩn bị van thay thế cỡ 27 và 25."

Trần Lộ đứng bên cạnh không phục lên tiếng: "Mạnh Kiều, ca phẫu thuật này đang dùng phương án của tôi, dựa trên thể trạng b/ệnh nhân, không khuyến khích thay thế, chỉ làm phẫu thuật sửa chữa."

Tôi thậm chí không buồn ngước mắt: "Vậy cô đã sửa được chưa?"

Cô ta tái mặt, lập tức im bặt.

Tôi cầm lấy d/ao mổ từ tay y tá, đầu ngón tay vững vàng không chút r/un r/ẩy.

"Chặn động mạch chủ, thiết lập tuần hoàn ngoài cơ thể."

Khi các lá van cũ được lấy ra, tôi đo chính x/ác kích thước vòng van, nhanh chóng kh//âu van nhân tạo, mỗi mũi kim đều chuẩn x/ác và quyết đoán.

"Bơm nước xả khí, mở động mạch chủ."

Theo lệnh của tôi, tim dần đ/ập lại, đường cong trên máy theo dõi dần ổn định.

Năm tiếng sau, ca phẫu thuật hoàn thành tốt đẹp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm