Nói xong, tôi quay người bước vào khu chung cư.
Phía sau là tiếng khóc đầy hối tiếc của Thẩm Ngôn.
Đó là quá khứ mà tôi từng đá/nh mất phương hướng.
Cùng với cánh cổng đóng lại, những điều tồi tệ đó vĩnh viễn bị ngăn cách ở bên ngoài.
Từ giây phút này trở đi, tôi chỉ sống vì chính mình.
Hoàn.