Anh cả nhắn trong nhóm: “Con em thứ hai từ nhỏ đã thế rồi, làm tí việc là kêu đ/au chân, thực ra là lười biếng.”
Em út hùa theo: “Đúng đấy, nó còn lén ăn kẹo của em, thế mà chối bay chối biến!”
Nhìn những dòng chữ này, tim tôi thắt lại.
đ/au chân là do hồi nhỏ mùa đông chỉ có một chiếc quần mỏng, bị lạnh mà thành b/ệnh.
Ăn tr/ộm kẹo là do anh cả tự ăn, nhưng lại đổ tội cho tôi.
Bấy nhiêu năm rồi, đến cả lời nói dối chúng cũng lười thay mới.
“Mẹ, mẹ nhìn đi, bác cả và dì út đều nói mẹ thích nói dối.”
Con gái tag tôi trong nhóm.
“Cũng chỉ có con không chê mẹ, tốt bụng đón mẹ về ở cùng, đổi lại người khác thì đã từ mặt mẹ lâu rồi.”
Tôi nhìn dòng chữ này, bỗng dưng bật cười.
“Được thôi, vậy thì từ mặt đi.”
Nói xong, tôi thoát khỏi nhóm chat.
7 giờ tối, nữ chủ nhà Lâm Hiểu tan làm về đúng giờ.
Cô ấy vừa vào cửa đã đón lấy đứa trẻ đang ngủ từ tay tôi.
“Dì Từ, vất vả cho dì rồi. Cơm tối con đặt rồi, lát nữa sẽ giao đến, dì nghỉ ngơi chút đi.”
Tôi theo phản xạ định cầm cây lau nhà: “Không sao, tiện tay dì lau sàn luôn.”
Lâm Hiểu ngăn tôi lại, cười rất chân thành: “Dì Từ, bây giờ là giờ tan làm của dì. Ở nhà chúng con, giờ làm việc thì làm việc, giờ nghỉ thì nghỉ. Đây là quy tắc.”
Tôi ngẩn người.
Tám năm rồi, ở nhà con gái, tôi chưa bao giờ có “giờ tan làm”.
Một lát sau, chuông cửa vang lên, là set đồ ăn được đặt riêng từ khách sạn lớn.
“Dì Từ, dì nếm thử món hải sâm này đi, bổ khí huyết đấy.” Lâm Hiểu gắp một miếng để vào bát tôi.
Tôi nhìn chằm chằm miếng hải sâm, cổ họng nghẹn đắng.
Tôi nhớ năm ngoái dịp Tết, con gái hầm một con gà, nó gắp hai cái đùi gà cho cháu gái, ức gà cho con rể, còn phần nước canh xươ/ng còn lại, nó uống xong mới sực nhớ ra hỏi tôi: “Mẹ, mẹ uống chưa?”
“Dì Từ, sao dì không ăn đi?” Lâm Hiểu thấy tôi không động đũa thì hơi thắc mắc.
Tôi cúi đầu, xới một miếng cơm, giọng lí nhí:
“Không, dì đang ăn đây.”
Ăn cơm xong, tôi hiếm hoi có được thời gian thư giãn của riêng mình.
Tôi nằm trên chiếc giường êm ái lướt điện thoại, màn hình hiện lên bài đăng trên trang cá nhân của con gái.
Ảnh đính kèm là cảnh nó và gia đình nhà chồng đang ăn cơm.
Chú thích là: “Chỉ có con của mẹ mới có nhà, cảm ơn mẹ đã sắp xếp bữa tối yêu thương.”
Tôi bấm vào ảnh phóng to, thấy một đống túi đồ ăn nhanh ở góc bàn, không nhịn được mà cười.
Tôi cũng mở máy ảnh, đăng bài viết đầu tiên sau tám năm.
Không chú thích, chỉ có một bức ảnh bữa tối thịnh soạn tại nhà Lâm Hiểu.
Một phút sau, điện thoại rung lên.
Trên màn hình hiển thị tên con gái.
“Mẹ! Mẹ có ấu trĩ không cơ chứ! Thấy mẹ chồng con nấu cơm cho con, mẹ liền lên mạng tải ảnh khách sạn năm sao về khoe mẽ à?”
Lúc này tôi mới hiểu, nó tưởng tôi lấy ảnh trên mạng.
“Tống Viện, mẹ không rảnh rỗi đến mức coi đồ ăn nhanh là báu vật như con đâu.”
Con gái tức đến mức buông lời đe dọa ngay tại chỗ.
“Nếu mẹ không về ngay, con sẽ biến phòng mẹ thành phòng trẻ con, bắt mẹ về ngủ ở ghế sofa.”
Thật nực cười.
Căn phòng hiện tại của tôi chẳng khác gì phòng chứa đồ.
Xe đồ chơi của trẻ con, hộp chuyển phát nhanh trong nhà, tất cả đều nhét chật kín phòng tôi.
Thấy tôi không lên tiếng, con gái tưởng tôi sợ, giọng điệu lại trở nên bề trên.
“Chỉ cần mẹ về ngay bây giờ, xin lỗi chúng con, rồi đóng tiền học thêm cho Nữu Nữu, con sẽ không chấp nhặt mẹ nữa.”
“Nói xong chưa? Nói xong rồi thì cúp máy đi.” Nói rồi tôi cúp máy cái rụp.
Hôm sau, Lâm Hiểu đột nhiên nói với tôi trên bàn ăn.
“Dì Từ, thật ngại quá, nhà con gần đây có chút biến cố.”
Tim tôi đ/ập hẫng một nhịp.
Công việc đầu tiên tôi vất vả lắm mới quyết tâm rời bỏ con gái để tìm được, thế là kết thúc rồi sao?
“Bố của Đậu Đậu đột nhiên bị công ty cử ra nước ngoài ba năm, con quyết định đưa Đậu Đậu đi cùng.”
Tôi lặng lẽ cúi đầu.
“Dì hiểu ý con rồi, lát nữa dì sẽ dọn đồ đi ngay.”
Lâm Hiểu vội vàng giữ tôi lại.
“Dì Từ, con muốn hỏi xem dì có nguyện ý đi nước ngoài cùng chúng con không? Nếu dì không muốn...”
Tôi gần như không suy nghĩ mà đáp:
“Không, dì đồng ý!”
Lâm Hiểu vui vẻ gật đầu: “Được, vậy dì chuẩn bị hộ chiếu, rồi cũng nói rõ với gia đình, tránh để họ lo lắng.”
Tôi gật đầu, nhưng người tôi gọi điện là môi giới Tiểu Vương chứ không phải con gái Tống Viện.
Một tuần sau, tôi đang đọc truyện tranh cho Đậu Đậu thì Tiểu Vương đột nhiên gọi điện.
“Dì Từ! Xong rồi! Một cặp vợ chồng trẻ đã m/ua đ/ứt, giá không ép, chỉ đưa ra một điều kiện là sáng mai mười giờ bàn giao nhà!”
“Được, lát nữa dì để chìa khóa ở chỗ ban quản lý.”
Nửa tiếng sau, điện thoại rung lên như đi/ên.
Hai chữ “Tống Viện” trên màn hình nhảy lên đầy cuồ/ng lo/ạn.
Tôi định cúp thì nó lại gọi tiếp, bảy cuộc nhỡ liên tiếp, cuộc thứ tám tôi nghe máy.
“Mẹ! Mẹ bị làm sao thế?! Hôm nay ban quản lý gõ cửa, bảo chúng con phải dọn đi sớm nhất có thể? Chuyện này là sao hả?!”
Giọng nó to đến mức tôi có thể hình dung ra cảnh nó đang chỉ tay vào mũi nhân viên quản lý mà m/ắng.
Tôi cầm điện thoại đi ra ban công, gió hơi lạnh, thổi vào khiến đầu óc tôi tỉnh táo lạ thường.
“Nhà mẹ b/án rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó là tiếng thét chói tai đến vỡ giọng:”