Tôi là một kẻ bám người chính hiệu.

Từ nhỏ đã bám bố mẹ, lớn lên lại bám lấy cô bạn thân.

Sau khi bạn thân có người yêu, ngày nào tôi cũng tranh sủng với bạn trai của cô ấy.

Anh ta chịu hết nổi, bèn giới thiệu người anh em tốt của mình cho tôi.

“C/ầu x/in em hãy yêu đương đi! Đừng làm phiền chúng tôi nữa!”

Người anh em kia quả thực rất điển trai, tôi nảy ý đồ x/ấu, bám riết lấy anh ta suốt hơn nửa năm trời.

Tiếc là anh ta lại là một chiếc chảo chống dính, bám thế nào cũng không dính nổi.

Bạn thân thấy không ổn nữa, bèn nói: “Hay là cậu đổi người mà bám đi! Cứ tiếp tục thế này, tớ sợ cậu biến thành kẻ lụy tình mất!”

Sau khi Thẩm Tri Ý có người yêu, bầu trời của tôi như sụp đổ.

Tôi nhìn người đàn ông đứng cạnh cô ấy, mắt trợn trừng như muốn lồi ra ngoài.

Yêu tinh phương nào đây? Dám cả gan cư/ớp phụ nữ với tôi sao?

“Chuyện này là thế nào?”

Tôi kéo phắt Thẩm Tri Ý ra sau lưng, chẳng khác nào con gà mẹ bảo vệ đàn con nhỏ.

Thẩm Tri Ý kéo kéo tay áo tôi, bắt đầu giới thiệu: “Sênh Sênh, đây là Giang Lâm, bạn trai của tớ.”

“Giang Lâm, đây là bạn thân của em, Lục Sênh.”

Bạn trai? Tôi vừa có thêm một gã bạn trai của bạn thân sao?

Rõ ràng ngày nào tôi và Thẩm Tri Ý cũng dính lấy nhau, rốt cuộc cô ấy yêu đương từ lúc nào chứ!

Anh ta chìa tay ra, mỉm cười thân thiện với tôi: “Chào em!”

Tôi nghiến răng ken két: “Tôi không được khỏe cho lắm!”

Lần đầu gặp mặt giữa tôi và Giang Lâm không mấy vui vẻ.

Những ngày sau đó cũng chẳng hòa hợp gì.

Vì tôi quá bám người, nên mỗi khi Thẩm Tri Ý đi chơi với anh ta, chắc chắn phải có mặt tôi.

Khi đi bộ, anh ta đi bên trái Thẩm Tri Ý, thì tôi đi bên phải cô ấy.

Khi ăn cơm, anh ta gắp đồ ăn cho Thẩm Tri Ý, thì tôi bóc tôm cho cô ấy.

Khi xem phim, anh ta m/ua Coca cho Thẩm Tri Ý, thì tôi m/ua bỏng ngô cho cô ấy.

Chỉ thiếu nước là tôi chưa ngủ chen vào giữa hai người họ thôi.

Cho đến ngày đó, tôi đi m/ua kem một lát, lúc quay lại thì thấy hai người họ đang đứng dưới vòng quay mặt trời hôn nhau đắm đuối.

Cầm hai cây kem trên tay, nhìn thấy cảnh tượng này, tôi gào thét trong sự sụp đổ.

Để xoa dịu tâm h/ồn bé bỏng của tôi, Thẩm Tri Ý đã không thèm đếm xỉa đến Giang Lâm suốt ba ngày.

Giang Lâm chịu hết nổi, liền nghĩ ra một chiêu hiểm.

Tối hôm đó, tôi nhận được lời mời kết bạn của Giang Lâm.

Như nắm được thóp của anh ta, tôi lập tức chụp màn hình gửi cho Thẩm Tri Ý.

【Tớ đã bảo anh ta không phải người tốt mà! Lại còn lén lút kết bạn với tớ!】

Thẩm Tri Ý đáp lại: 【Là tớ đưa cho anh ấy đấy, anh ấy bảo tìm cậu có việc gấp.】

【! Cậu dám đẩy tớ cho người đàn ông khác!】

Tôi đồng ý lời mời kết bạn của Giang Lâm, tôi muốn xem xem anh ta định giở trò gì.

Chưa đầy một giây, cuộc gọi video của Giang Lâm đã gọi đến.

Tôi bắt máy, hỏi: “Làm gì đấy?”

Anh ta cười đầy vẻ gian manh: “Thương lượng với em một chuyện nhé!”

Chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành, tôi từ chối thẳng thừng: “Không muốn thương lượng!”

Anh ta như thể không nghe thấy tôi nói: “Anh giới thiệu cho em một người bạn trai nhé, thế nào?”

Tôi hừ lạnh: “Hừ! Yêu đương á? Chó mới yêu!”

Anh ta gào lên đầy tuyệt vọng: “C/ầu x/in em hãy yêu đương đi! Đừng làm phiền chúng tôi nữa!”

Tôi định cúp điện thoại để chặn tiếng ồn.

Anh ta đột nhiên xoay camera, một nam thần hiện ra trước mắt.

Anh đứng trước cửa sổ sát đất, ngược sáng, ngũ quan sắc sảo, sống mũi cao thẳng như núi, đôi môi mỏng hơi mím lại, đường xươ/ng hàm tạo nên một góc cạnh lạnh lùng.

Tay áo sơ mi đen xắn lên đến khuỷu tay, để lộ những khớp xươ/ng rõ ràng trên cổ tay, anh ngước mắt nhìn lướt qua màn hình đầy thờ ơ.

Tôi cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài, người đàn ông này đúng là sinh ra để dành cho trái tim tôi mà!

Giang Lâm nhìn vẻ mặt mê trai của tôi, cười nói: “Đây là anh em tốt nhất của anh, thế nào? Anh đủ thành ý chưa?”

Tôi nhìn màn hình, nuốt nước bọt: “Tớ có một người bạn muốn làm quen với anh ấy, phương thức liên lạc là gì?”

Giang Lâm thấy tôi “không có bạn bè gì cả mà tự nhận là có”, liền cảm thấy chuyện này nắm chắc phần thắng.

Sau khi tắt video, anh ta đẩy tài khoản WeChat của Thẩm Độ cho tôi.

Sau khi kết bạn với Thẩm Độ, tôi bắt đầu chiến dịch oanh tạc tin nhắn.

Anh ta khá là lạnh lùng, những tin nhắn trả lời đều chỉ vỏn vẹn vài chữ.

Tuy nhiên, tôi có cách bám người của riêng mình.

Những chia sẻ đời thường, chuyện phiếm vui vẻ trước đây từng gửi cho Thẩm Tri Ý...

Tôi đều gửi hết cho anh ta, dù anh ta không trả lời, tôi vẫn có thể tự nói một mình suốt cả buổi.

Giang Lâm thấy thời gian tôi bám Thẩm Tri Ý ngày càng ít đi, cảm thấy mình đúng là thiên tài.

Để tiện cho việc tôi bám người tốt hơn, Giang Lâm còn đưa cho tôi chìa khóa căn hộ mà anh ta m/ua đối diện nhà Thẩm Độ.

Nếu là người khác đưa, có lẽ tôi sẽ từ chối.

Nhưng là bạn trai của bạn thân đưa, tôi mà do dự một chút thì đúng là không tôn trọng căn nhà rồi.

Tôi thu dọn đồ đạc rồi chuyển đến đối diện nhà Thẩm Độ.

Thẩm Độ tan làm về nhà thì vừa vặn chạm mặt tôi đang đi đổ rác.

Anh nhìn tôi, rồi lại nhìn số nhà của mình.

Nhận ra sự nghi hoặc trong mắt anh, tôi chủ động chào hỏi.

“Chào anh! Em tên là Lục Sênh, là bạn thân của bạn gái anh em của anh, vừa nãy em mới nhắn tin cho anh đấy, anh thấy chưa?”

Anh gật đầu: “Thấy rồi.”

Tôi bĩu môi, hỏi: “Thấy rồi sao không trả lời em?”

“Đang lái xe.”

Anh mở khóa cửa, định đi vào trong.

Tôi lập tức kéo anh lại: “Anh ăn tối chưa? Chưa thì đi ăn cùng em đi! Một mình ăn cơm chán ch*t đi được!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghe tiếng Phạn, chẳng nghe gió

Chương 8
Ở vùng cao nguyên tuyết phủ của chúng tôi, nếu người phụ nữ đã xác định người chồng đi cùng mình suốt đời suốt kiếp, thì phải thực hiện nghi thức ba bước một lạy để leo lên đỉnh núi thần. Nàng sẽ cầu xin một viên "thiên châu" cho người ấy, rồi mài giũa nó thành nhẫn cưới. Vào ngày lễ xoay núi năm thứ năm chúng tôi yêu nhau, bạn gái tôi, Thẩm Lam, cuối cùng cũng mang theo viên thiên châu trở về. Những lá cờ phướn bay phấp phới, mọi người reo hò, tim tôi cũng đập liên hồi không ngừng. Ngay lúc tôi đang xoay vòng kinh luân, định đón nàng tiến về phía mình, thì chiếc kinh luân trong tay đột ngột xoay ngược lại một vòng. Trong tâm trí tôi, bỗng dưng vang lên giọng nói già nua và tuyệt vọng của một người đàn ông. Đó là tôi của mười năm sau. Giọng của anh ta trống rỗng: "Đừng đợi nữa, tối nay Thẩm Lam sẽ đeo viên thiên châu đó lên cổ của ánh trăng sáng trong lòng cô ấy." "Cô ấy nói, Lục Tử An sức khỏe không tốt, viên thiên châu này coi như là hoàn thành tâm nguyện muốn được ở lại núi tuyết của anh ta." "Cô ấy còn nói, mày yêu cô ấy đến mức có thể hy sinh cả mạng sống, dù có tùy tiện mua cho mày một hòn đá, mày cũng chẳng dám làm ầm ĩ đâu." Giây tiếp theo, tiếng nói trong tâm trí tôi bị gió tuyết vùi lấp.
Tình cảm
0
LẨU ĐÊM Chương 8