Sắc mặt anh dịu lại đôi chút: "Anh đi tắm đây."

Nói xong, anh đứng dậy đi vào phòng tắm.

Tôi nhìn bóng lưng anh, chắc là anh không còn gi/ận nữa rồi nhỉ?

Tiếng nước ngừng chảy, anh quấn khăn tắm bước ra, những giọt nước lăn dài trên lồng ngựk săn chắc.

Tôi nhìn anh, tim như muốn ngừng đ/ập.

"Đẹp không?"

Tôi thành thật gật đầu.

Anh kéo tôi vào lòng, tay nắm lấy tay tôi đặt lên người mình.

"Muốn sờ không?"

Tôi lại gật đầu, khóe miệng anh nhếch lên.

Anh cầm tay tôi, dẫn dắt tôi sờ khắp người anh.

Miệng anh cũng chẳng nghỉ ngơi, những nụ hôn dày đặc rơi trên mặt, bên tai, rồi xuống tận cổ tôi...

Tôi cảm giác mình sắp không thở nổi nữa rồi.

"Thẩm Độ... em không thở được nữa..."

Anh buông tôi ra, ánh mắt dừng trên mặt tôi, khẽ cười.

"Hôn bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa biết cách lấy hơi à!"

Anh dám cười nhạo tôi!

"Ai bảo em không biết!"

Tôi vươn tay vòng qua cổ anh, hôn lo/ạn xạ lên môi anh, hơi thở của anh vì thế mà trở nên hỗn lo/ạn.

Cuối cùng, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, mọi chuyện không thể kiểm soát nổi.

Tôi bấu ch/ặt lấy ga giường: "đ/au quá..."

Anh cũng đẫm mồ hôi: "Nhẫn nhịn một chút... sẽ nhanh thôi..."

Mười phút sau, anh không lừa tôi, đúng là rất nhanh!

Tôi nhìn biểu cảm không thể tin nổi trên mặt anh, chắc là anh không ngờ thời gian lại ngắn đến thế.

Tôi vội vàng an ủi: "Không sao đâu! Con người đâu ai hoàn hảo mọi thứ!"

Anh nghiến răng, lại cúi xuống hôn tôi: "Vừa nãy là lần đầu, chuyện này rất bình thường!"

Tôi lập tức gật đầu: "Đúng đúng đúng! Bình thường, bình thường mà!"

Anh nghe thấy lời an ủi qua loa của tôi, mặt càng đen hơn.

"Lần đó không tính, làm lại lần nữa!"

Anh bế tôi vào phòng tắm, tiếng nước trong phòng tắm vang lên rồi lại ngừng, tiếng c/ầu x/in của tôi cũng vậy.

Đêm đó, tôi chẳng làm được việc gì khác.

Chỉ bận kêu đ/au, kêu mệt, kêu dừng lại!

Khi tỉnh dậy lần nữa, tôi đang nằm trên cơ ngựk của anh.

Tôi mệt đến mức không nhấc nổi tay, còn anh thì cười đầy vẻ mãn nguyện.

Ch*t ti/ệt, biết thế đã không an ủi anh!

Thẩm Tri Ý bỏ trốn, lúc Giang Lâm tìm đến, trông anh ta tiều tụy không chịu nổi.

Thấy bộ dạng này của anh ta, tôi cũng có chút đồng cảm.

Nhưng nhớ đến chuyện lần trước anh ta tố cáo tôi có hành vi tệ nạn, lòng tôi lập tức cứng lại.

Anh ta c/ầu x/in nhìn tôi: "Chắc chắn em biết cô ấy ở đâu đúng không? C/ầu x/in em nói cho anh biết đi!"

Tôi cứng cổ đáp: "Anh không phải có bạch nguyệt quang rồi sao? Còn tìm cô ấy làm gì?"

Anh ta nhìn tôi vẻ khó hiểu: "Bạch nguyệt quang nào?"

"Chẳng phải bạch nguyệt quang của anh về nước rồi sao? Anh còn ra sân bay đón cô ta, tình cảm hai người tốt thật đấy!"

"Bạch nguyệt quang về nước cái gì? Đó là khách hàng của anh, anh xin các em đừng đọc quá nhiều tiểu thuyết nữa, được không?"

Tôi hỏi Thẩm Độ bên cạnh: "Anh ta thực sự không có bạch nguyệt quang sao?"

Thẩm Độ hỏi: "Bạch nguyệt quang là gì?"

Tôi lườm anh một cái: "Nói chuyện với người không đọc tiểu thuyết như anh thật chẳng hiểu nổi!"

Cuối cùng, tôi vẫn nói cho anh ta biết chỗ ở của Thẩm Tri Ý.

Cảnh tượng truy thê hỏa táng trường gì đó, tôi thích nhất là xem.

Sau khi Giang Lâm đi, Thẩm Độ kéo tôi lại hỏi: "Em sẽ không bỏ chạy chứ?"

Tôi nửa đùa nửa thật: "Sao? Mọc chân rồi mà không cho em chạy à?"

Anh đ/è tôi xuống sofa, tay chống bên tai tôi, nụ hôn rơi xuống khóe miệng.

"Sênh Sênh, chúng mình kết hôn đi!"

Đột ngột vậy sao?

"Em vẫn chưa chuẩn bị gì cả!"

Anh hơi thất vọng, hỏi: "Cần chuẩn bị gì? Hay là em vốn không muốn kết hôn với anh?"

Tôi bắt đầu đếm trên đầu ngón tay: "Gặp phụ huynh này, sính lễ này, đi đăng ký kết hôn này, tổ chức hôn lễ này... những thứ này rất phiền phức đấy!"

Anh hôn lên trán tôi, chậm rãi nói: "Chuyện gặp mặt phụ huynh để anh lo, sính lễ em muốn bao nhiêu cũng được, lúc nào cũng có thể đi đăng ký, chuyện tổ chức hôn lễ không cần em phải bận tâm, anh đã thuê đội ngũ chuyên nghiệp rồi."

"Nhưng mà..."

Tôi chưa nói hết câu, anh đã chặn miệng tôi lại.

Một lúc lâu sau, anh mới buông tôi ra.

"Sênh Sênh, gả cho anh nhé!"

Tôi khẽ gật đầu, miệng anh cười đến tận mang tai.

Từ lúc gặp phụ huynh đến khi tổ chức hôn lễ chỉ mất chưa đầy một tháng, tôi nghi ngờ nghiêm trọng là anh sợ tôi chạy mất.

Bố mẹ tôi rất hài lòng về anh, bố mẹ anh cũng rất quý tôi.

Mọi thứ đều diễn ra một cách thuận tự nhiên.

Trước ngày hôn lễ, Thẩm Tri Ý và Giang Lâm cũng quay về.

Thẩm Tri Ý đã đến một ngôi làng nhỏ ở Tây Tạng dạy học một tháng, Giang Lâm cũng ở lại đó cùng cô ấy suốt một tháng.

Khi hai người họ quay về, da dẻ rám nắng như hai cục than.

Tôi ôm Thẩm Tri Ý khóc không ngừng: "Sao lại phơi nắng thành ra thế này? Làm trắng lại tốn không ít tiền đâu!"

Thẩm Tri Ý cười: "Đây gọi là màu da bánh mật, vẻ đẹp tự nhiên đấy, hiểu không?"

Thú thật, tôi không hiểu lắm, da đã ch/áy nắng tróc vảy hết cả rồi.

Thẩm Độ đích thân đưa thiệp cưới đến tay họ, Giang Lâm nhận thiệp trêu chọc: "Tính ra anh còn là ông mai của hai người đấy! Không ngờ chú em lại nhanh tay hơn cả anh!"

Thẩm Độ ôm tôi vào lòng, liếc anh ta một cái: "Tại anh không chịu cố gắng thôi!"

Trong hôn lễ, tôi khoác tay bố, chậm rãi bước về phía Thẩm Độ.

Thẩm Tri Ý đứng bên cạnh tôi, nước mắt giàn giụa.

Tôi tự tay trao bó hoa cầm tay của mình vào tay Thẩm Tri Ý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu thầm năm năm, bạn gái khiếm thính gọi tôi là anh trai

Chương 8
Năm thứ năm yêu đương bí mật với cô bạn gái khiếm thính Thẩm Thanh Lam, tài khoản mạng xã hội mà tôi dày công xây dựng cuối cùng cũng nổi tiếng. Có phóng viên đến phỏng vấn Thẩm Thanh Lam: "Trên chặng đường này, cô có đặc biệt muốn cảm ơn ai không?" Dường như nghe thấy điều mình quan tâm, cô ấy giơ tay chỉnh âm lượng máy trợ thính lên mức cao nhất, giọng điệu kiên định: "Có." Tôi mỉm cười bước tới định nắm lấy tay bạn gái, nhưng cô ấy lại quay người bước thẳng ra phía cửa. Ngay trước mặt mọi người, cô ấy gõ cửa căn hộ đối diện, người anh em tốt của tôi, Lục Tri Viễn, bước ra từ bên trong. Thẩm Thanh Lam mỉm cười nắm lấy tay Lục Tri Viễn, rồi giơ cao lên: "Chính là anh ấy." "Chúng tôi đã bên nhau nhiều năm rồi, chúng tôi luôn rất yêu nhau." "Hơn nữa, chúng tôi sắp kết hôn rồi."
Tình cảm
0