Thứ Hai, con nuôi nói tôi ăn cắp tiền, mẹ vô cùng thất vọng;
Thứ Ba, con nuôi nói tôi b/ắt n/ạt bạn học, cha m/ắng tôi làm mất mặt gia đình;
Thứ Tư, con nuôi nói tôi nói x/ấu chị cả sau lưng, chị cả ép tôi quỳ xuống nhận lỗi;
Thứ Năm, tôi bắt gặp con nuôi định giở trò đồi bại với Chung Uyển Hoa.
Chung Uyển Hoa là hôn thê của tôi, lần này nhất định tôi phải cho tên trà xanh này một trận.
......
Tôi tên là Dương Mục, là đứa con trai thất lạc 22 năm của nhà họ Dương.
3 năm trước, cha mẹ tìm thấy tôi trong trại trẻ mồ côi, sau khi về nhà mới phát hiện con nuôi Dương Tuấn Kiệt đã thay thế vị trí của tôi.
"Tuấn Kiệt cũng là em trai con, sau này hai đứa hãy hòa thuận với nhau."
Tôi gật đầu, tràn đầy hy vọng nhìn họ.
Nhưng Dương Tuấn Kiệt không nghĩ vậy, hắn luôn tìm cách vu oan giá họa cho tôi một cách đ/ộc địa.
Ban đầu tôi còn cố gắng giải thích, nhưng họ lại tin tưởng đứa con nuôi hơn.
Mẹ trách m/ắng, cha ph/ạt đò/n.
Chị cả còn giẫm đạp lòng tự trọng của tôi dưới chân.
Suốt 3 năm qua, tôi chịu đủ mọi sự nhục mạ và đày đọa, tình thân dành cho họ dần dần bị lòng c/ăm th/ù thay thế.
Nhưng may mắn thay, hôn thê của tôi tên là Chung Uyển Hoa.
Cô ấy là đại tiểu thư nhà họ Chung, tổng giám đốc điều hành tập đoàn Chung Thị, một gương mặt mới nổi tiếng trong giới kinh doanh.
Nhiều năm trước, ông nội hai nhà đã đính ước cho chúng tôi.
Sau này nhà họ Chung phát đạt, xây dựng nên tập đoàn Chung Thị - doanh nghiệp lớn nhất Giang Thành; trong khi nhà chúng tôi vẫn chỉ kinh doanh một công ty vận tải nhỏ.
Dù vậy, hôn ước vẫn còn hiệu lực.
Quan trọng là... Chung Uyển Hoa cũng tự nhận mình là con dâu nhà họ Dương.
Một người phụ nữ xinh đẹp và giàu có như vậy, sao lại bị bỏ bùa mê th/uốc lú thế nhỉ?
Nhưng cũng tốt, hôn sự của tôi và cô ấy chắc chắn sẽ không bị tên con nuôi cư/ớp mất.
Đây là điểm duy nhất tôi hơn Dương Tuấn Kiệt.
Kể cả phải ở rể cũng được.
Chỉ cần có thể rời khỏi cái gia đình khiến người ta đ/au lòng này.
.....
Hôm nay Chung Uyển Hoa đi tiếp khách và say khướt, mẹ bảo tôi đi đón người về.
Thực ra tôi không muốn đi, vì hôm nay là ngày "Thứ Năm đi/ên cuồ/ng" của KFC.
Hơn nữa cô ấy có thư ký phục vụ, cứ bảo người ta đưa về nhà họ Chung là được rồi.
Nhưng mẹ nói thân phận tôi và cô ấy chênh lệch, tiếp xúc nhiều hơn vẫn là tốt.
Tôi nghĩ cũng phải, thế là đi đến nhà hàng đón người về.
Chung Uyển Hoa nằm gục trên người tôi ngủ mơ màng, đôi má đỏ ửng như quả táo.
Ngũ quan cô ấy thanh tú, đôi môi đỏ mọng đáng yêu, cặp lông mày liễu toát lên vẻ anh tuấn, rất có phong thái của một nữ cường nhân.
Tôi thu lại suy nghĩ, đặt cô ấy lên ghế sofa ở phòng khách trước, sau đó xoay người vào bếp pha một ly trà gừng táo đỏ.
Trước đó thư ký có thì thầm dặn dò tôi, nói rằng Tổng giám đốc đang đến kỳ kinh nguyệt, bảo tôi chăm sóc cô ấy chu đáo.
Haiz, đến kỳ kinh nguyệt mà còn uống rư/ợu.
Thật là không biết quý trọng cơ thể mình.
Pha trà xong, quay lại phòng khách thì tôi thấy Chung Uyển Hoa không còn ở đó, chỉ có những vết kéo lê trên sàn nhà.
Tôi lần theo vết tích lên lầu, phát hiện ra là phòng của Dương Tuấn Kiệt.
Tim tôi lập tức thắt lại.
"Rầm" một tiếng thật lớn.
Tôi tung chân đạp văng cửa.
Nhìn thấy một cảnh tượng khiến mắt tôi muốn nứt ra.
Tên trà xanh Dương Tuấn Kiệt này đang định giở trò đồi bại với Chung Uyển Hoa.
Cô ấy vẫn đang trong tình trạng s/ay rư/ợu nằm trên giường.
Mọi chuyện đã rõ ràng.
Hôm nay là thứ Năm, tôi phải đi/ên cuồ/ng một phen.
Ch*t ti/ệt!!!
Tôi giáng một cú đ/ấm vào mặt hắn.
Dương Tuấn Kiệt còn muốn phản kháng, nhưng lập tức bị tôi đá/nh ngã xuống đất.
Tôi cao 1m87, vừa đẹp trai vừa khỏe mạnh.
Hắn cao 1m67, g/ầy gò x/ấu xí.
Ưu thế thuộc về tôi.
"Thiên Mã Lưu Tinh Quyền!"
"Lư Sơn Thăng Long Bá!"
Nắm đ/ấm của tôi rơi xuống như mưa, dội thẳng vào mặt hắn.
Trong đó cái miệng trà xanh kia đã bị giáng đò/n chí mạng 20 lần.
Không phải mày thích nói x/ấu à?
Không phải mày thích vu khống tao à?
đá/nh cái miệng của mày!!!
Tiếng gào thét của Dương Tuấn Kiệt làm kinh động đến cả nhà.
Mẹ chạy vào phòng kéo tôi ra, xót xa bảo vệ Dương Tuấn Kiệt.
"Con đi/ên rồi sao, sao lại đá/nh Tuấn Kiệt ra nông nỗi này!"
Từ trước đến nay mẹ luôn nói năng dịu dàng, lúc nào cũng giữ dáng vẻ đoan trang, lịch thiệp.
Nhưng lúc này lại quát m/ắng tôi, trông chẳng khác nào con gà mái mẹ đang bảo vệ đàn con.
Lòng tôi vừa chua xót vừa phẫn nộ: "Tên trà xanh này định giở trò với vợ chưa cưới của con, không đá/nh nó thì còn là đàn ông sao?"
Mẹ nhíu mày: "Con nói năng kiểu gì thế, Tuấn Kiệt là em trai con đấy."
"Em trai cái gì, nó căn bản chỉ là một tên trà xanh! Mẹ, chuyện này con sẽ không bỏ qua cho nó đâu."
Ba năm nay Dương Tuấn Kiệt vu khống tôi hàng trăm lần, tôi vô cùng c/ăm th/ù hắn.
Hôm nay khó khăn lắm mới bắt được quả tang, nhất định tôi phải truy c/ứu đến cùng.
"Mẹ, mẹ đừng nghe anh ấy nói bậy, rõ ràng là anh ấy muốn làm chuyện đồi bại với chị Uyển Hoa, bị con bắt gặp."
"Nếu mẹ không đến, chắc anh ấy đá/nh ch*t con mất."
Dương Tuấn Kiệt đ/au đớn nhăn nhó, đôi môi sưng vù lên như treo hai miếng xúc xích.
"Chỉ có kẻ ngốc mới tin mày, đây là phòng ngủ của mày--"
Tôi đắc ý, lời còn chưa nói hết đã bị ngắt quãng.
"Chị tin em trai Tuấn Kiệt."
Chị cả Dương Quyên xuất hiện, đôi mắt đẹp như kim châm chọc vào tôi.
Chị ấy là một ngôi sao điện ảnh, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, tính cách khéo léo, giỏi xã giao.
Nhưng đối với tôi thì chỉ có sự ghẻ lạnh.
"Em trai Tuấn Kiệt ngoan ngoãn như vậy, sao có thể làm chuyện hồ đồ như thế."
"Chắc chắn là do mày bị bắt quả tang chuyện x/ấu hổ nên mới đá/nh Tuấn Kiệt."
Tôi h/ận không thể t/át cho chị ta một cái, gi/ận dữ nói: "Chị nói những lời thất đức như vậy, không sợ bị báo ứng à?"
Dương Quyên cùng một giuộc với Dương Tuấn Kiệt, rất nhiều lần cả hai cùng liên thủ vu khống tôi.
Tôi đã sớm không còn kỳ vọng gì vào người chị cả này.
Thậm chí nhìn thấy chị ta nói chuyện, trong lòng tôi chỉ muốn đá/nh cho một trận.
Tôi và chị ta cãi nhau kịch liệt, cuối cùng làm Chung Uyển Hoa tỉnh giấc.
Cô ấy nhìn chúng tôi với vẻ x/ấu hổ và phẫn nộ.