Khi tôi bước vào phòng VIP, Hội trưởng Lưu trịnh trọng giới thiệu thân phận của tôi với Chung Uyển Hoa.

Đó là đ/ao tổng của công ty tín dụng 'Hảo Hựu Lai'.

Tôi lườm ông ta một cái, Hội trưởng Lưu lập tức nặn ra nụ cười nhăn nheo như bông cúc.

"Không đúng, là Dương tổng, Dương tổng, hì hì..."

Lông mi của Chung Uyển Hoa rung lên dữ dội, đầu ngón tay vô thức nắm ch/ặt lấy góc váy.

Đôi mắt hạnh ấy gợn sóng như mặt hồ bị gió thổi, chẳng biết là vui hay buồn.

Còn về phía Dương Quyên, cả người cô ta đông cứng lại thành một bức tượng. Đặc biệt là biểu cảm dở khóc dở cười trên mặt cô ta khiến tôi vô cùng hài lòng.

Trong lúc nâng ly cạn chén, Hội trưởng Lưu kể lại mục đích đến đây của Chung Uyển Hoa.

Ánh mắt Hội trưởng Lưu đầy ẩn ý: "Cô Dương đây thổi kèn, kéo đàn, ca hát, cái gì cũng tinh thông."

Đôi má Dương Quyên đỏ bừng, chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui xuống.

Tôi mỉm cười: "Tài nghệ có giỏi đến đâu cũng chỉ là một diễn viên có phẩm hạnh thấp kém."

"Dương Mục, sao em phải mỉa mai chị như vậy."

"Suy cho cùng chúng ta cũng là người một nhà, chị xin lỗi em, chuyện cũ hãy cho qua đi được không?"

Cô ta cố nén gi/ận, nâng ly rư/ợu lên mời tôi.

Chung Uyển Hoa im lặng không nói, Hội trưởng Lưu lộ vẻ kinh ngạc.

Tôi đổ ly rư/ợu xuống sàn nhà, khóe miệng nhếch lên nụ cười giễu cợt.

"Đã có thành ý thì chi bằng quỳ xuống mời rư/ợu, trước kia chẳng phải chị thích ép tôi quỳ lắm sao?"

Sắc mặt Dương Quyên lúc xanh lúc trắng, Chung Uyển Hoa muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ biết thở dài.

"Quyên, đúng là chúng ta đã có lỗi với Dương Mục."

Dương Quyên nghiến răng ch/ặt đến mức trên sống mũi rịn ra những giọt mồ hôi li ti, trong ly rư/ợu phản chiếu khuôn mặt méo mó của cô ta.

"Chán thật, hóa ra lời xin lỗi chỉ là nói suông thôi sao."

Tôi giả vờ đứng dậy, liền bị Chung Uyển Hoa ngăn lại.

Cô ta nhìn Dương Quyên, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

Dương Quyên bị ép phải đi đến trước mặt tôi, đôi đầu gối mềm nhũn định quỳ xuống.

Đúng lúc đó cửa phòng bất ngờ bị đẩy ra, hơn 20 người lần lượt bước vào chật kín căn phòng.

Tôi xua tay, giải thích: "Đều là người qua đường hóng hớt thôi, không sao đâu."

"Tôi xin giới thiệu một chút, đây là vua săn tin của tuần báo Giang Thành..."

"Đây là phóng viên Trương của kênh tin tức đài truyền hình..."

"Vị kia là biên tập viên Châu chuyên đưa tin trực tiếp tại hiện trường..."

"Đúng rồi, còn cả cậu nhóc m/ập mạp phía sau chị nữa, cậu ta có 3 triệu người theo dõi, ngày nào cũng quay lại những chuyện x/ấu hổ của người khác."

Tôi chỉ tay về phía sau Dương Quyên, cậu nhóc m/ập mạp đó đang định mở livestream trên điện thoại.

Dương Quyên luống cuống tay chân, từ dái tai đến cổ đỏ bừng một làn sóng gi/ận dữ.

"Em định h/ủy ho/ại danh dự của chị, tâm địa thật là đ/ộc á/c."

Tôi giả vờ ngạc nhiên: "Tại tôi à?"

Người nhục mạ kẻ khác thì chính mình cũng bị nhục mạ.

Quả báo của Dương Quyên đã bắt đầu rồi.

Suy cho cùng vì không buông bỏ được sự nghiệp, Dương Quyên 'bịch' một tiếng quỳ xuống trước mặt tôi.

"Em trai, trước kia là chị làm không đúng, mong em tha lỗi cho chị."

Sự oán h/ận trong đáy mắt cô ta thoáng qua, trong lòng bắt đầu nhen nhóm ý định trả th/ù tôi.

Đáng tiếc là muộn rồi.

Tôi quay sang nhìn Hội trưởng Lưu: "Ông vừa nói cô Dương tinh thông thổi kèn kéo đàn, hay là lát nữa hai người hợp tấu một bản đi?"

Trước sự chứng kiến của mọi người, khuôn mặt già nua của Hội trưởng Lưu đỏ bừng.

"Cái này... Dương tổng nói đùa, tôi từ lâu đã không đụng đến nhạc cụ rồi."

"Ồ." Tôi gật đầu vẻ hiểu ra.

Dương Quyên không thể nhẫn nhịn được nữa, gào lên: "Dương Mục, chị đây trong sạch, sao em dám vu khống chị!!!"

"Chẳng qua chỉ là chút hiểu lầm nhỏ trước kia, em vẫn chưa xong à?"

"Chị nói cho em biết, hôm nay nếu em không xin lỗi, chị sẽ không tha cho em đâu."

Cô ta tỏ vẻ đầy c/ăm phẫn, m/ắng tôi nhỏ nhen, ra vẻ muốn lập đền thờ tri/nh ti/ết để chứng minh sự trong sạch.

Tôi ra hiệu, cậu nhóc m/ập mạp lập tức mở chiếc máy tính gập mới m/ua.

Cậu ta nhấn vào một đoạn video, màn hình 18 inch hiển thị rõ mồn một dáng vẻ của Dương Quyên.

Video đã qua chỉnh sửa, nội dung toàn là cảnh cô ta 'trao đổi nghệ thuật' với những người đàn ông khác.

Mọi người thi nhau lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc đặc sắc này, tiếng trầm trồ kinh ngạc không ngớt.

Chung Uyển Hoa c/ầu x/in tôi nể mặt, đừng làm mọi chuyện đến đường cùng.

"Chỉ cần em lên tiếng, chị biết chuyện tối nay tuyệt đối sẽ không truyền ra ngoài."

Tôi thừa nhận mình có khả năng đó, đáng tiếc là cô ta không có cái mặt mũi này.

Dương Quyên che mặt chạy ra ngoài.

Tôi lẩm bẩm: "Muốn đi à, lát nữa những nội dung này sẽ lên mạng hết."

Cô ta dừng bước, thân thể r/un r/ẩy cúi đầu không nói.

Tôi cười với Hội trưởng Lưu: "Còn muốn giao lưu với cô ta không?"

Hội trưởng Lưu lập tức vạch rõ giới hạn.

"Phì! Lão Lưu này không đụng vào loại đàn bà bẩn thỉu như thế."

Chung Uyển Hoa như đưa đám.

Dương Quyên nh/ục nh/ã đến mức muốn ch*t.

Ngày hôm sau, lại là một ngày thứ Năm đi/ên cuồ/ng.

Chuyện xảy ra tối qua đã lan truyền khắp mạng xã hội, còn bị cậu nhóc m/ập mạp biên soạn thành tiểu phẩm livestream liên tục.

Danh tiếng của Dương Quyên đã tan tành.

Kể từ ngày đó cô ta không dám bước chân ra khỏi nhà, nghe nói mỗi ngày đều lảm nhảm đi/ên kh/ùng.

Mẹ tìm đến, trách tôi th/ủ đo/ạn quá tàn đ/ộc.

"Tại sao người một nhà lại phải làm đến mức này? Dù sao nó cũng là chị ruột của con mà!"

Tôi suy nghĩ một lát, rồi hỏi ngược lại: "Con có người thân sao?"

Mẹ cứng họng không nói nên lời.

Tôi bật cười.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

"Đúng rồi, còn đứa con cưng của mẹ nữa, nó mới là kẻ chủ mưu."

Mẹ đ/au lòng và xót xa, c/ầu x/in tôi hãy buông bỏ th/ù h/ận.

Bà cuối cùng cũng hiểu tôi không phải chỉ nói cho vui.

Tập đoàn nhà họ Long bắt đầu bị đối thủ nhắm vào, mấy tập đoàn liên thủ đá/nh hội đồng, hai bên đấu đ/á nhau không khoan nhượng;

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu thầm năm năm, bạn gái khiếm thính gọi tôi là anh trai

Chương 8
Năm thứ năm yêu đương bí mật với cô bạn gái khiếm thính Thẩm Thanh Lam, tài khoản mạng xã hội mà tôi dày công xây dựng cuối cùng cũng nổi tiếng. Có phóng viên đến phỏng vấn Thẩm Thanh Lam: "Trên chặng đường này, cô có đặc biệt muốn cảm ơn ai không?" Dường như nghe thấy điều mình quan tâm, cô ấy giơ tay chỉnh âm lượng máy trợ thính lên mức cao nhất, giọng điệu kiên định: "Có." Tôi mỉm cười bước tới định nắm lấy tay bạn gái, nhưng cô ấy lại quay người bước thẳng ra phía cửa. Ngay trước mặt mọi người, cô ấy gõ cửa căn hộ đối diện, người anh em tốt của tôi, Lục Tri Viễn, bước ra từ bên trong. Thẩm Thanh Lam mỉm cười nắm lấy tay Lục Tri Viễn, rồi giơ cao lên: "Chính là anh ấy." "Chúng tôi đã bên nhau nhiều năm rồi, chúng tôi luôn rất yêu nhau." "Hơn nữa, chúng tôi sắp kết hôn rồi."
Tình cảm
0