Tôi đẩy vali về phòng ngủ, đi ngang qua phòng em trai, liếc mắt thấy một đốm đỏ, quay đầu nhìn lại thì ra là cái camera quen thuộc kia. Ký ức kiếp trước mơ hồ hiện về, bao gồm cả cảnh nó nhảy lầu.
Nhưng khi nhìn vào cái camera đó, đột nhiên, hình ảnh Lục Chiêu Minh nằm trong nhà tang lễ hiện ra trước mắt tôi, rõ nét như thể ký ức vừa được làm mới một lần nữa.
Tôi sợ đến mức gáy lạnh toát.
Khi về phòng thu dọn hành lý, tôi cứ liên tục nhớ đến tin tức em trai nhảy lầu ở kiếp trước.
Rõ ràng lúc mới xuyên không về, tâm ý muốn c/ứu nó của tôi rất chân thành.
Nhưng theo từng chuyện xảy ra khiến tôi cảm thấy bất lực, tôi bắt đầu nảy sinh ý định từ bỏ. Kiếp trước trước khi ch*t tôi đều nghĩ đến đứa em này, nó là chấp niệm của tôi, nhưng những năm qua, hình như tôi chẳng giúp được nó điều gì cả.
Nó vẫn sống trong sự kìm kẹp như thế.
Chỉ còn nửa năm nữa là đến kỳ thi đại học...
Tim tôi đ/ập ngày càng nhanh.
Đột nhiên tôi thấy rất lo cho nó.
Tôi đến trước cửa phòng em trai gõ gõ.
“Chiêu Minh, là chị, chị vào được không?”
Lớp mười hai là thời điểm quan trọng, mẹ kế quản rất ch/ặt, vừa nghe thấy tôi gõ cửa, bà ta vội vàng từ trong bếp chạy ra, lông mày nhíu ch/ặt, giọng điệu đầy trách móc: “Tịch Thanh, em trai con đang bận học, không có việc gì thì đừng làm phiền nó.”
“Dì ơi, cháu có mang quà cho Chiêu Minh, sẽ không làm phiền lâu đâu ạ.”
Khi nói chuyện với mẹ kế, tôi không biểu cảm gì, bà ta trách móc, tôi thì xa cách.
“Đưa đây, lát nữa dì chuyển giúp cho.”
Mẹ kế đưa tay về phía tôi.
Tôi rụt tay cầm hộp quà lại, buông một câu: “Lúc nào ăn cơm cháu sẽ tự đưa cho nó.”
Mẹ kế gật đầu, chỉ cần tôi không làm phiền con trai bà ta, chuyện gì cũng dễ nói.
Tôi mang quà về phòng mình.
Đi vào bếp phụ mẹ kế một tay.
Bà ta hỏi một câu, tôi đáp một câu.
Bà ta không hỏi, tôi cũng chẳng nói năng gì.
Bữa tối hôm nay rất thịnh soạn, tám con cua, mỗi người hai con là vừa đủ. Mẹ kế vẫn như mọi khi, gắp thức ăn cho em trai, cà rốt, bông cải xanh, đậu bắp. Lục Chiêu Minh cúi đầu, mẹ gắp gì nó ăn nấy.
Hồi nhỏ nó còn biết thể hiện chút kháng cự.
Giờ thì hoàn toàn không còn nữa.
Mẹ kế bóc vỏ cua sẵn cho nó, đặt lên đĩa: “Chiêu Minh à, ăn nhiều vào cho bổ n/ão, như thế mới thi được điểm cao. Mẹ còn trông chờ con đỗ thủ khoa để vẻ vang dòng họ đấy.”
Hồi nhỏ bố tôi còn cười hề hề bảo: “Trẻ con mà, khỏe mạnh vui vẻ là được, thành tích chỉ là thứ yếu.”
Giờ ông chẳng dám nói thế nữa.
Mẹ kế coi thành tích của em trai quan trọng hơn cả mạng sống.
Ai dám đem chuyện học hành ra nói, hoặc nói những lời không coi trọng điểm số, mẹ kế có thể trở mặt ngay tại chỗ.
Đã bao nhiêu năm trôi qua, bố tôi cũng chẳng còn sức lực mà ly hôn rồi lấy vợ mới nữa. Mẹ kế ngoài việc đ/ộc đoán trong chuyện của con trai ra, thì các mặt khác cũng tạm ổn.
Tôi lấy hộp quà ra.
Đưa cho em trai.
“Chiêu Minh, quà cho em.”
Em trai nhìn mẹ nó một cái, mẹ kế nói: “Nó đưa thì con nhận đi.”
Lúc đó em trai mới nhận, rồi nói lời cảm ơn với tôi.
Giọng nó ấp a ấp úng, nghe cực kỳ nhút nhát.
Ăn cơm xong nó lại đi học tiếp.
Một giờ đêm.
Tôi ngắt cầu d/ao điện trong nhà.
Những thứ khác không ảnh hưởng, tôi chỉ cần cái camera không ghi hình mà thôi.
Lục Chiêu Minh có bóc quà hay chưa tôi không biết, bên trong có một mẩu giấy, báo cho nó biết đêm nay tôi sẽ đến. Tôi đi đến cửa phòng em trai, gõ nhẹ.
Tôi cũng không muốn lén lút như làm tr/ộm.
Nhưng ban ngày nó hầu như ở trường, về nhà được lúc thì mẹ kế lại quản ch/ặt, làm gì có cơ hội.
Hơn một giờ, đối với hầu hết mọi người là rất muộn.
Nhưng với học sinh lớp mười hai, đó là cuộc đua tranh từng giây.
Nó không mở cửa, cũng không có động tĩnh gì, tôi gõ thêm cái nữa.
Tiếng gõ rất khẽ, sợ mẹ kế ở phòng ngủ chính nghe thấy.
Khe cửa có ánh sáng, chắc là nó vẫn đang học.
Lẽ nào nó không nghe thấy tôi gõ cửa?
Cũng có thể, nó là học bá, một khi làm bài thì trong mắt chỉ còn những công thức tính toán đó. Tôi lặng lẽ mở cửa, may là nó không khóa trái.
Tôi nh.ạy cả.m với mùi hương, vừa vào phòng đã ngửi thấy một mùi m/áu tanh nhàn nhạt. Nếu là người khác mở cửa phòng tôi, tôi chắc chắn sẽ nhìn theo hướng phát ra âm thanh, còn nó thì cứ gục đầu trước bàn, không hề động đậy, trong tay cầm bút, không ngừng viết bài.
Tôi khép cửa lại.
Quả nhiên, hộp quà vẫn đặt ở bên cạnh, chưa hề bóc.
Không thể để mẹ kế nhìn thấy.
Tôi đưa tay về phía hộp quà, em trai đang làm bài bỗng đ/ập tay lên hộp, sau đó nhìn thấy tay và ống tay áo không giống đặc điểm của mẹ nó, nó ngẩng đầu lên, thấy là tôi thì đột nhiên rụt tay lại.
Bàn tay cầm bút lần nữa hơi r/un r/ẩy.
Giọng nói cũng rất nhỏ: “Chị.”
Tôi lấy mẩu giấy ra, nhét vào túi. Em trai liếc nhìn hành động của tôi, muốn nói lại thôi, nó muốn hỏi nhưng không dám.
Tôi lấy mảnh giấy ra, đưa chữ trên đó cho nó xem.
Em trai mím môi, sau đó nói nhỏ: “Xin lỗi chị, em chưa bóc, em cứ tưởng là mẹ em...”
Mẩu giấy lại được nhét vào túi.
Nó đậy hộp quà lại.
Phòng nó không có ghế thừa, tôi dựa vào bàn học, hỏi: “Tại sao trong phòng em lại có mùi m/áu?”
“Có, có chuyện gì không chị?”
Nó trả lời rất lắp bắp, cũng không trả lời câu hỏi của tôi.
Nó rất hoảng lo/ạn, tôi cũng không biết nó đang hoảng cái gì, có lẽ vì bị mẹ kế quản quá ch/ặt, nên giờ nó không thể tiếp xúc với người lạ?