Đáng tiếc thay, những hoài bão to lớn của bà ta nhanh chóng bị thực tại vùi dập.
Thời tiết nắng nóng tháng sáu khiến những kẻ vốn được nuông chiều từ bé như chúng tôi nếm đủ mùi cay đắng. Dưới ánh mặt trời gay gắt, lại phải đi quãng đường dài như vậy, chẳng mấy chốc đã có người đổ gục vì mồ hôi đầm đìa.
Đặc biệt là những người đàn ông mang gông cùm, môi họ khô nứt, ánh mắt lờ đờ, bước chân loạng choạng.
Trên vai và dưới lòng bàn chân đều lộ ra những vết m/áu loang lổ.
Vì sáng nay không ăn được mấy miếng bánh bao, mẹ và muội muội nhanh chóng đói đến mức bụng dán vào lưng, đôi hài thêu dưới chân sớm đã rá/ch nát, khiến bước chân họ ngày càng chậm chạp, đi vài bước đã r/un r/ẩy.
Đến giờ nghỉ trưa, ba người họ ngồi xuống là không thể cử động nổi nữa.
Muội muội mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt đỏ bừng vì nắng, nàng khóc lóc nói: “Mẹ ơi, con đói quá, mệt quá, con không chịu nổi nữa rồi!”
Phụ thân mang gông cùm loạng choạng ngã xuống bên cạnh chúng tôi, ông vô thức lẩm bẩm: “Nước...”
Mẹ và muội muội vội vàng cầm bầu nước lên cho ông, nhưng dọc đường họ chẳng hề tiết kiệm, đã sớm uống cạn từ lâu.
Thấy phụ thân lả đi, mẹ sốt ruột, quát lên với tôi: “Thục Trân, con mau đi lấy nước đi!”
Tôi ngơ ngác hỏi: “Mẹ, con phải đi đâu tìm nước đây?”
Kiếp trước, chỉ cần bà sai bảo một tiếng, tự nhiên sẽ có tôi chạy ngược chạy xuôi, nghĩ mọi cách tìm thức ăn nước uống cho họ.
Bà chưa bao giờ phải bận tâm về những chuyện gọi là nhỏ nhặt này.
Mẹ tức gi/ận: “Chẳng lẽ con không biết nghĩ cách sao?”
Tôi thản nhiên đáp: “Con gái ng/u muội, xin mẹ chỉ dạy cho!”
Mẹ hậm hực đứng dậy, cầm bầu nước đi thẳng: “Ta biết ngay mà, con là đứa không trông cậy được!”
Tôi nhìn bà đi mượn nước người khác, nhưng trong cái nắng như th/iêu như đ/ốt thế này, người khác làm gì có nước dư mà cho bà mượn.
Không còn cách nào khác, mẹ đành phải đi về phía đám sai dịch.
Khóe miệng tôi lộ ra một nụ cười, có lẽ mẹ đã quên mất, kiếp trước những tên sai dịch này đã làm gì với bà.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, tiếng kêu thất thanh của mẹ vang lên.
Mấy tên sai dịch vây lấy mẹ ở giữa, bắt đầu động tay động chân.
Kiếp trước, là tôi phải chịu đựng tất cả những điều này, bây giờ, đến lượt mẹ rồi.
4.
Phụ thân nghe thấy tiếng kêu của mẹ, cuối cùng cũng tỉnh lại, ông trừng mắt, gi/ận dữ quát tôi và muội muội: “Không thấy mẹ các con bị người ta b/ắt n/ạt sao? Còn không mau đi c/ứu mẹ các con!”
Muội muội lập tức lắc đầu: “Cha, đám sai dịch đó thô lỗ vô lễ, con là nữ tử khuê các, làm sao có thể giao du với đám người này!”
Tôi cũng phụ họa theo lời muội muội, thế nào cũng không chịu nhúc nhích.
Phụ thân bất lực, cố gượng dậy, đi tìm người chồng đầu tiên của tôi ở kiếp trước, cũng là tên sai dịch áp giải chúng tôi là Tần An.
Ông nghiêm giọng nói với Tần An: “Ngươi cứ đứng nhìn vậy sao, không quản lý gì à?”
Tần An nhếch mép: “Quản? Tại sao ta phải quản?”
Phụ thân càng gi/ận dữ hơn: “Ngươi không thấy bọn chúng b/ắt n/ạt... bọn chúng b/ắt n/ạt người, ngươi là kẻ cầm đầu, không nên quản sao?”
Tần An nở nụ cười đểu cáng: “Thị lang phu nhân muốn nước, chẳng lẽ không nên trả một chút giá sao? Sao nào, các người muốn dùng chùa à?”
Sắc mặt phụ thân đỏ gay như gan lợn, dù là đời này hay đời trước, chưa từng có ai nói với ông những lời thô tục như vậy.
Tần An mất kiên nhẫn: “Được rồi, các người đùa đủ rồi thì thả người ra đi! Còn phải lên đường nữa!”
Hắn đẩy nhẹ phụ thân một cái, ông liền ngã nhào xuống đất.
Mẹ che mặt khóc nức nở chạy về, vừa khóc vừa nói rằng bà không sống nổi nữa, bắt phụ thân phải đòi lại công bằng cho bà!
Phụ thân trừng mắt nhìn bà: “C/âm miệng, đây chẳng lẽ là chuyện vẻ vang gì sao! Còn la lối nữa, mặt mũi cả nhà này đều bị bà làm mất hết rồi!”
Nước mắt mẹ chảy càng dữ dội: “Nhưng tướng công, thiếp đều vì đi xin nước cho chàng mới bị trêu ghẹo mà!”
Phụ thân mất kiên nhẫn: “Thế nước đâu?”
Mẹ quay mặt đi chỗ khác, lần này, bà không những không xin được nước, mà ngay cả bầu nước cũng không biết đã đá/nh rơi ở đâu rồi.
Thấy tôi đứng bên cạnh, mẹ giơ tay định t/át tôi: “Tất cả tại mày!”
Tôi nắm ch/ặt cổ tay bà, lớn tiếng nói: “Mẹ, mẹ bị sai dịch trêu ghẹo, sao lại thành lỗi của con? Chẳng lẽ con có thể sai khiến bọn họ sao? Mẹ, con biết mẹ không thích con, nhưng mẹ đổ cái tội danh này lên đầu con, thì sau này con sống sao đây!”
Nước mắt tôi rơi xuống, vô cùng tủi thân.
Những người cùng đi chỉ trỏ vào mẹ, đầy vẻ kh/inh bỉ.
Tần An bước tới, đưa cho tôi một bầu nước: “Thấy cô đáng thương, nước này thưởng cho cô đấy!”
Tôi không nhận bầu nước, ngược lại hỏi cha mẹ: “Cha sắp bị say nắng rồi, muội muội và cháu gái cũng khát đến mức khó chịu, nếu không có nước, không biết còn chống đỡ được bao lâu, nhưng nếu con nhận bầu nước của nam nhân lạ, chẳng phải là nhận lấy của bố thí sao? Lại còn mang tiếng tư tình, xin cha mẹ chỉ dạy, bầu nước này con có nên nhận không?”
Phụ thân và mẹ nhìn chằm chằm vào bầu nước, sắc mặt lúc xanh lúc đỏ, hồi lâu không nói nên lời.
Tần An tặc lưỡi mất kiên nhẫn, định thu lại bầu nước: “Được! Quan gia ta hiếm khi làm việc thiện mà còn có kẻ không biết điều!”
Một người phụ nữ bên cạnh vội vàng quỳ xuống c/ầu x/in: “Quan gia, bọn họ không biết tốt x/ấu, chúng tôi cảm tạ ân đức của ngài, bầu nước này cho tôi được không?”