Tần An vung tay ném bầu nước cho người phụ nữ kia, cả nhà họ rối rít cảm ơn, cầm bầu nước chia nhau uống. Muội muội và cháu gái nhìn bầu nước sắp đến tay lại bị người khác lấy mất, liền quay sang trách móc tôi không nên từ chối. Cha mẹ li/ếm đôi môi khô nứt, nhìn tôi bằng ánh mắt thất vọng tột cùng.
Tôi thản nhiên đáp: “Cha và mẹ đều từng nói, ch*t đói là chuyện nhỏ, thất tiết mới là chuyện lớn! Chẳng lẽ hai người lại không hiểu đạo lý này sao?”
Họ cứng họng không nói được lời nào.
Đêm đến khi nghỉ ngơi, mẹ thì thầm bên tai tôi: “Thục Trân, con cũng trùng sinh rồi, phải không?”
Tôi do dự một chút rồi gật đầu dứt khoát.
Sắc mặt mẹ trở nên kích động: “Vậy ra là con đang oán trách chúng ta? Lần này con mặc kệ chúng ta sống ch*t ra sao! Đừng quên con là con gái nhà họ Lâm, con phải chăm sóc gia đình!”
Tôi đáp với vẻ mặt lãnh đạm: “Mẹ, con biết mình là con gái nhà họ Lâm, nên con rất nghe lời, tuyệt đối không làm chuyện nh/ục nh/ã gia môn! Mẹ yên tâm, chuyện tổn hại danh tiết con nhất định không làm! Vì vậy, lần này con không thể chăm sóc chu toàn được đâu.”
“Mẹ à, chỉ là đói một chút, khát một chút, mệt một chút thôi mà, mọi người nhẫn nhịn một chút là qua thôi!”
Gương mặt mẹ bị nắng làm cho tróc da, đỏ sẫm lại, không thốt nên lời để sai tôi đi tìm thức ăn nước uống nữa.
Tôi cứ ngỡ họ sẽ cứng rắn lắm, không ngờ cả nhà lại chẳng trụ nổi ba ngày.
Lần này tôi không hề đi quyến rũ Tần An, nhưng cha mẹ lại chủ động tìm đến hắn, muốn gả tôi cho hắn.
Tần An nở nụ cười đểu cáng đi đến trước lều tạm của nhà tôi: “Muốn kết thân với ta? Được thôi, nhưng ta không vừa mắt đại tiểu thư! Người ta thích là Lâm phu nhân!”
“Chỉ cần Lâm phu nhân gả cho ta, ta lập tức tháo gông cùm cho người nhà họ Lâm các người, sắp xếp xe ngựa, ngay cả Lâm đại công tử đang trên đường hội ngộ cùng các người, ta cũng sẽ chăm sóc chu toàn!”
Tôi nhìn thấy trong mắt cha, muội muội và cháu gái bỗng lóe lên một tia sáng rực rỡ!
5.
Cả nhà sững sờ nhìn Tần An, hồi lâu không ai thốt nên lời.
Mẹ x/ấu hổ đến mức muốn ch*t: “Thằng ranh con, ngươi quá quắt lắm rồi!”
Một lúc sau, cha mới ngơ ngác nói: “Không, không phải như thế này, sao lại lo/ạn thế được!”
Tần An cười khẽ: “Đã muốn kết thân với ta, thì nhà họ Lâm các người phải tỏ thái độ ra chứ. Ta chỉ muốn tìm người mình thích, không muốn người khác ép uổng! Ta đây sở thích đ/ộc đáo, không thích thiếu nữ, chỉ mê phụ nữ có chồng!”
Nhìn vẻ mặt chân thật của hắn, tôi suýt chút nữa bật cười, vội quay mặt đi chỗ khác để người khác không nhìn thấy.
Tôi muốn xem đôi cha mẹ luôn miệng nói về tri/nh ti/ết này rốt cuộc sẽ làm gì!
Cha gi/ận dữ: “Tần An, đồ vô liêm sỉ, thừa nước đục thả câu, ngươi không sợ sau này lão phu phục chức sẽ trị tội ngươi sao?”
Tần An giáng một cái t/át vào mặt cha: “Lão già khốn kiếp, ngươi dám đe dọa ta! Trên đường lưu đày đầy rẫy thiên tai nhân họa thế này, ngươi nên giữ cái mạng già đó cho kỹ, phải sống sót mà đến được Bắc địa đi!”
Cha bị cái t/át làm cho choáng váng, trợn mắt ngất lịm.
Mẹ và muội muội lao vào ôm lấy cha khóc lóc thảm thiết.
Kiếp trước, sau khi tôi tìm cách gả cho Tần An, họ đã tận hưởng sự chăm sóc đặc biệt của hắn. Họ cứ nghĩ kiếp này cũng sẽ như vậy, nên vẫn lên mặt sai bảo Tần An.
Khi Tần An đi ngang qua tôi, hắn nháy mắt với tôi, dúi vào tay tôi một gói giấy dầu, bên trong là bánh bao và vài dải th!t khô.
Kiếp trước, tôi gả cho Tần An trên đường lưu đày không phải vì tôi quyến rũ hắn, mà vì trước ngày lưu đày, tôi biết tin muội muội hắn gặp chuyện. Tôi đã hẹn ước kết hôn giả với hắn, đợi đến thời điểm thích hợp, hắn có thể đón đứa con riêng của muội muội hắn về, coi như con của tôi và hắn. Lần này, tôi đã báo trước cho hắn về tai họa của muội muội hắn, giúp hắn tránh được kiếp nạn, nên hắn sẵn lòng b/án cho tôi một ân huệ, phối hợp diễn kịch.
Tôi giấu gói giấy dầu đi, cùng mẹ và muội muội khóc lóc bên cạnh người cha đang ngất xỉu.
Những người xung quanh chứng kiến màn kịch này, có vài gia đình bắt đầu rục rịch. Trong đám sai dịch này, Tần An trẻ tuổi tuấn tú, lại là kẻ cầm đầu. Đối với lũ tội nhân lưu đày như chúng tôi, hắn là đối tượng kết thân không tồi.
Chẳng bao lâu sau, có vài gia đình tìm đến tận nơi muốn gả con gái cho Tần An.
Mẹ trắng bệch mặt nói với tôi: “Dù con dùng cách nào, con cũng phải khiến Tần An cưới con!”
Tôi nhìn thẳng vào mẹ: “Nhưng đối tượng hắn muốn kết thân không phải là con!”
Một cái t/át giáng xuống, tôi nghiêng đầu né được, mẹ gi/ận dữ: “Rõ ràng kiếp trước hắn cưới mày! Mày không phải có th/ủ đo/ạn sao? Sao không dùng ra?”
Tôi không nhịn được bật cười: “Mẹ, chính mẹ là người nói nữ tử lấy tri/nh ti/ết làm trọng! Nên kiếp này con sẽ không gả nữa! Con sợ lắm, đợi đến khi con gả đi, cuối cùng thứ chờ đợi con chỉ là một chén th/uốc đ/ộc!”
Mẹ quát lớn: “Hôn nhân là do cha mẹ đặt đâu ngồi đó, ta bảo mày gả thì mày phải gả!”
“Vậy sao mẹ không bảo muội muội gả đi?” Tôi phản bác.
Mẹ nghiến răng: “Muội muội con không giống mày!”
Tôi dang hai tay: “Nhưng bây giờ hắn không chịu cưới con!”