Hắn vốn muốn tôi đứng tên hộ khẩu nữ, nhưng tôi là con gái tội thần, quan phủ nhất quyết không đồng ý.
Sau khi Tần An đi, cha dẫn theo cả nhà dọn vào ở.
Họ đường hoàng chiếm lấy gian nhà chính, tiếp tục sai bảo tôi như thể tờ giấy đoạn tuyệt kia chưa từng tồn tại.
Tôi không thể đuổi họ đi, không chỉ vì bản thân chưa thể đứng vững, mà còn vì trong mắt bất kỳ ai, tôi là con gái, họ là cha mẹ.
Dù cha mẹ có quá quắt đến đâu, họ vẫn sẽ nói rằng chính họ đã ban cho tôi mạng sống, và tất cả những gì tôi có hiện nay đều là do họ ban cho.
Chữ hiếu nặng tựa trời cao, tôi không vứt bỏ được, không giãy thoát ra được, đến trốn cũng chẳng biết trốn nơi nào.
Nhà họ Lâm bị lưu đày đến Bắc địa là phải lao động khổ sai.
Kiếp trước, tôi dùng số bạc Tần An để lại chống đỡ suốt mấy tháng, giúp cha mẹ người thân tránh được việc lao dịch.
Lần này, không còn tiền bạc mở đường, cha và ca ca đều phải đến mỏ đ/á làm việc.
Không có sự chăm sóc của tôi trên đường đi, cha vốn đã g/ầy trơ xươ/ng, chịu nhiều thương tích, giờ bắt ông đi làm việc chẳng khác nào lấy mạng ông.
Quả nhiên, ngay ngày đầu tiên, cha và ca ca đã bị đ/á đ/è trúng chân, cả hai được người ta khiêng về trong tình trạng m/áu me đầm đìa.
Mẹ thấy vậy, k/inh h/oàng gào khóc bắt tôi đi mời đại phu.
Tôi đứng bên cạnh gạt nước mắt: “Mẹ, con là nữ nhi, sao có thể ra đường lộ mặt tìm đại phu, chi bằng để cháu trai đi đi!”
Cháu trai năm nay vừa tròn tám tuổi, trên đường lưu đày cũng chịu không ít khổ sở, giờ vẫn còn dáng vẻ yếu ớt.
Muội muội quở trách tôi: “Tỷ tỷ, không mời đại phu thì cha và ca ca mất mạng mất! Đến nước này rồi, tỷ còn ngại lộ mặt sao?”
Tôi đổi giọng: “Vậy hay là muội đi mời đại phu đi?”
Lâm Thục Ngọc nghẹn lời, quay sang nói với mẹ: “Mẹ, con cũng muốn c/ứu cha, nhưng con không quen đường đến y quán, nếu làm lỡ b/ệnh tình thì đó là tội của con!”
Mẹ quay sang tôi định nói gì đó, tôi lập tức c/ắt ngang: “Để Ngọc Hòa dẫn mẹ đi, nó biết đường! Mau đi đi!”
“Không được!” Muội muội loạng choạng vài bước, thở dốc kịch liệt: “Con... cơ thể con yếu ớt, đi chậm quá, con sợ làm lỡ thời gian trên đường!”
Mẹ lại định mở miệng, tôi nói: “Vậy chỉ đành phiền mẹ chạy một chuyến thôi! Dù sao con vẫn chưa xuất giá, phải lấy tri/nh ti/ết làm trọng! Sao có thể ra chốn phố xá đông người tạp nham được!”
Mẹ hừ lạnh một tiếng, chỉ tay vào mũi tôi định m/ắng, tôi bước lên trước vài bước, tránh khỏi ngón tay của bà: “Mẹ, nếu còn chậm trễ nữa, chân của cha và ca ca có lẽ không giữ được đâu!”
Mẹ bất lực, đành dẫn cháu gái ra cửa.
Kiếp trước, khi người nhà bị thương, tôi tự tay chăm sóc; lần này, tôi khoanh tay đứng nhìn.
8.
Tôi không ngờ mẹ lại vô dụng đến thế, quay về tay không, chẳng mời được lấy một đại phu.
Đôi môi bà mất hết huyết sắc, nắm ch/ặt lấy tay tôi: “Ngựa trong quân doanh bị dịch, đại phu trong thành đều đi xem ngựa cả rồi, những người khác không chịu đến khám cho tội nhân lưu đày!”
Bà nhìn tôi như nhìn chiếc phao c/ứu mạng: “Thục Trân, c/ầu x/in con, mẹ c/ầu x/in con, con hãy đi tìm nhà họ Tưởng, hãy tìm người nhà họ Tưởng đến khám cho cha và ca ca con đi!”
Tôi gỡ tay mẹ ra, nhẹ giọng nói: “Mẹ, mẹ quên rồi sao, lúc này con còn chưa quen biết nhà họ Tưởng, làm sao con bắt họ đến khám cho cha được!”
Nhà họ Tưởng này chính là gia đình mà kiếp trước tôi đã gả vào lần thứ hai.
Mẹ ch*t lặng, hồi lâu sau mới lấy tay áo che mặt khóc nức nở: “Tại sao lại như vậy, rõ ràng chúng ta đều trùng sinh, đều nắm giữ tiên cơ, tại sao lại sống còn tệ hơn kiếp trước!”
Muội muội, cháu gái và cháu trai thấy mẹ khóc cũng không kìm được mà khóc theo.
Đột nhiên, mẹ bỏ tay áo xuống, ánh mắt rực lửa nhìn tôi: “Không đúng! Mẹ hiểu rồi, Thục Trân, tất cả những gì nhà chúng ta đang gánh chịu hiện nay đều là tại con!”
Tôi ngẩng đầu nhìn bà: “Tại con cái gì? Tại con không cam chịu hạ mình, chủ động gả cho Tần An, hay tại con không vắt kiệt sức lực ki/ếm tiền cho gia đình, hay tại con không chủ động đi tìm nhà họ Tưởng?”
“Mẹ, lần này con chẳng làm gì cả, con nghe lời mẹ, không gặp nam nhân lạ, không gây chuyện thị phi, hiếu thuận im lặng, mẹ nói xem, con đã sai ở điểm nào!”
Mẹ nghiến răng, trừng mắt nhìn tôi đầy c/ăm h/ận, như đang nhìn kẻ th/ù.
Muội muội đứng bên cạnh nói: “Tỷ nói nghe thì là giữ bổn phận, nhưng tỷ là con cái, phải biết nghĩ cho cha mẹ, chăm sóc cha mẹ, ta thấy tỷ chỉ đang thoái thác trách nhiệm!”
Tôi lạnh lùng nhìn Lâm Thục Ngọc: “Ta không còn năng lực đó nữa, việc chăm sóc cha và ca ca đành nhờ cậy muội vậy!”
Mẹ dậm chân gào khóc: “Đều tại mẹ vô dụng, đều tại mẹ! Thục Trân, mẹ cầu con, nể tình m/áu mủ ruột rà, hãy c/ứu cha và ca ca con đi!”
“Mẹ quỳ xuống lạy con!” Bà nói xong liền quỳ rạp xuống trước mặt tôi.
Trong mắt muội muội và cháu gái lóe lên tia oán h/ận, cũng quỳ xuống theo.
Tôi như rơi xuống hầm băng!
Mẹ quỳ con!
Mẹ đang dồn tôi vào đường cùng!
Nếu chuyện này đồn ra ngoài, nước bọt của người đời cũng đủ dìm ch*t tôi rồi.