“Sao nào, tri/nh ti/ết đoan trang chỉ là yêu cầu dành cho con, còn với bà và Lâm Thục Ngọc thì không tính sao?”
Mẹ trợn tròn mắt kinh ngạc: “Con gọi ta là gì?”
Tôi lặp lại lần nữa: “Lâm Hà thị, bà nghe không rõ sao?”
Bà gi/ận dữ bùng n/ổ: “Ta là mẹ con, người mang nặng đẻ đ/au mười tháng sinh ra con, sao con có thể đối xử với ta như vậy!”
Nghe tiếng mẹ, những người đi lại trong cửa tiệm đều chỉ trỏ bàn tán về phía tôi.
Tôi nghiến ch/ặt răng: “Lâm Hà thị, bà đã ký giấy đoạn tuyệt qu/an h/ệ, bà quên rồi sao?”
Mẹ lôi khăn tay ra bắt đầu lặng lẽ khóc, không hề giải thích.
Tiếng người qua đường quở trách tôi càng lúc càng lớn. Bắc địa lưu đày tới rất nhiều tội phạm, vì để sống sót, ai nấy đều dùng đủ mọi th/ủ đo/ạn, hòa ly giả, hưu thư giả, giấy đoạn tuyệt giả vốn chẳng phải chuyện lạ lẫm gì.
Cho dù đã ký những thứ đó, m/áu mủ tình thâm vẫn không thể c/ắt đ/ứt.
Trừ khi tôi giống như Na Tra, lóc xươ/ng trả cha, lóc th!t trả mẹ.
Trong lòng tôi nảy sinh nỗi h/ận th/ù vô tận!
Tôi biết, họ sẽ không buông tha cho tôi!
Cho dù đã viết bao nhiêu tờ giấy đoạn tuyệt, trong mắt cha mẹ, tôi vẫn là kẻ có thể tùy ý sai khiến.
Mẹ nói, đây là lần cuối cùng nhờ tôi giúp đỡ, chỉ cần để Hàn Vân Thâm cưới muội muội, sau này bà sẽ không bao giờ tìm đến tôi nữa.
Vừa nói, bà vừa thành thạo lấy ra một tờ giấy đoạn tuyệt: “Thật đấy, Thục Trân, đây là lần cuối, coi như con báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ!”
Tôi đ/è nén cơn gi/ận nói: “Được, con sẽ đưa Hàn Vân Thâm gặp muội muội, nhưng thành hay không là do bản lĩnh của các người!”
Mẹ vội vàng đồng ý ngay!
Kiếp trước, tôi và Hàn Vân Thâm vừa thành thân, thanh mai trúc mã của anh đã vượt qua bao gian khổ, một mình tìm đến anh.
Khi Hàn Vân Thâm giành lại được vị trí gia chủ để trở về kinh thành, anh muốn đưa tôi đi, nhưng tôi đã chủ động xin một tờ hưu thư.
Lần này, những người có tình với nhau nên được thành thân thuộc, không dung thứ cho kẻ khác phá hoại.
11.
Tôi thuê đám du côn vô lại vây quanh nhà họ Lâm, gây rắc rối cho họ.
Họ muốn gặp Hàn Vân Thâm cũng phải ra được khỏi cửa đã!
Cha muốn dùng những thông tin nắm được từ kiếp trước để xoay chuyển tình thế, nhưng ông không tìm được ai đáng tin cậy để làm việc cho mình.
Ông sốt ruột đến mức khóe miệng nổi mụn nước, cũng chẳng tìm ra được con đường nào sáng sủa.
Lúc này ông mới nhớ đến tôi, bắt tôi về nhà.
Tôi không quan tâm, cha đích thân tìm đến tận cửa.
Cha vừa tới đã yêu cầu tôi mang theo thư ông viết để chạy một chuyến về kinh thành.
Cha kích động nói: “Thục Trân, cha giao trọng trách này cho con vì chỉ có con mới giúp cha làm thành chuyện này!”
Tôi đẩy lá thư trên tay ra: “Con không đi! Con là phận nữ nhi yếu đuối, đường xá xa xôi về kinh, không có năng lực đó!”
Cha có lẽ không ngờ tôi sẽ từ chối, giơ tay định đá/nh tôi nhưng cố nhịn rồi thu lại.
Ông nén cơn gi/ận nói: “Chẳng lẽ con còn muốn ở lại cái nơi khỉ ho cò gáy này sáu năm nữa sao? Không có cha, không có nhà họ Lâm, con tưởng đời này con còn có thể về kinh sao?”
Tôi ngẩng đầu quan sát cha mẹ, không còn được tôi mang tiền bạc về nhà như kiếp trước, họ đã trở nên sa sút ở kiếp này.
Mặt vàng vọt, g/ầy gò ốm yếu, tay áo sờn rá/ch nhiều chỗ, trên áo mẹ thậm chí còn có vài miếng vá.
Còn tôi, dù không thể mặc gấm vóc lụa là, nhưng vẫn mặc những bộ đồ vải bông mềm mại thoải mái nhất, cổ tay áo thêu hoa văn tao nhã.
Ra vào cũng có nha hoàn hầu hạ, tốt hơn kiếp trước không biết bao nhiêu lần.
Cha dụ dỗ: “Lâm Thục Trân, chỉ cần sớm ngày về kinh, con chính là đại tiểu thư phủ Thị lang, còn có thể làm lại quý nữ kinh thành, chẳng lẽ con muốn làm thương nhân cả đời phải nhìn sắc mặt người khác?”
“Tiền đồ rộng mở con không lấy, lại cam tâm làm kẻ hạ đẳng, mang thân phận thấp kém sao?”
Thấy tôi không chút lay động, cha nổi gi/ận, ép buộc tôi phải báo ơn sinh thành!
Sắc mặt tôi lạnh hẳn xuống, sai người đuổi cả nhà họ Lâm ra ngoài.
Hàn Vân Thâm phái người đi thăm dò một chút, lượng công việc lao dịch hàng ngày của cha và ca ca nặng hơn nhiều, họ không còn sức lực để gây rắc rối cho tôi nữa.
Xung quanh nhà họ Lâm thường xuyên có đám du côn lui tới, mẹ và muội muội không dám ra cửa, họ bị nh/ốt trong nhà không thể nhúc nhích.
12.
Có lẽ vì tôi làm quá tuyệt tình, cha định chơi trò cá ch*t lưới rá/ch.
Ông viết một lá thư, đe dọa tôi rằng nếu tôi không giúp nhà họ Lâm, ông sẽ tiết lộ chuyện người chồng thứ tư của tôi ở kiếp trước sau này sẽ trở thành phản tặc.
Cầm lá thư này, tôi cười lạnh trong lòng, cha đúng là không muốn sống nữa rồi.
Nếu ông tiết lộ chuyện này ra ngoài, bất kể là bên nào, chỉ cần nhúc nhích ngón tay cũng đủ bóp ch*t ông.
Ông muốn ch*t thì không sao, nhưng tuyệt đối đừng liên lụy đến tôi!
Người chồng thứ tư của tôi là thiếu niên tướng quân Trương Tĩnh An mà tôi đã c/ứu ở Bắc địa.
Khi cả nhà họ bị lưu đày đến Bắc địa, cả nhà người ch*t kẻ bị thương, lúc tôi gặp anh, cả nhà chỉ còn lại một mình anh.
Khi tôi cần thuê hộ vệ áp tải hàng hóa, tôi đã gặp anh khi anh bị thương một cánh tay.
Cho dù chỉ còn một cánh tay, anh vẫn lợi hại hơn nhiều so với những người khác.
Ở Bắc địa, tôi đã là người đàn bà không trong sạch vì bốn lần xuất giá, rất nhiều người không muốn qua lại với tôi.
Tôi lờ mờ nhận ra sự ghẻ lạnh của cha mẹ đối với mình, cảm thấy thế gian rộng lớn mà bản thân chỉ có một mình, nên đã nương tựa vào Trương Tĩnh An.