"Dương Dương, chị muốn em đến trường của chị, chị sợ--"
Tôi hiểu, cô ấy sợ tôi thi không tốt, lo lắng tôi không đỗ vào trường đại học của cô ấy.
Đối với kết quả thi đại học của tôi, cô ấy còn căng thẳng hơn cả người trong cuộc là tôi.
Dù sao đó cũng là một trong năm trường đại học hàng đầu cả nước, không có thực lực thực sự thì khó mà vào được.
Tôi cũng lo lắng, tôi cũng muốn học cùng trường đại học với cô ấy.
Nhưng tôi lại sợ điều đó sẽ khiến cô ấy càng lo âu hơn.
"Không đỗ thì thôi vậy, còn bao nhiêu trường đại học khác để lựa chọn, nghe nói phong cảnh Đại học Hạ Môn rất đẹp--"
Nói được một nửa, tôi khựng lại.
Bởi vì tôi thấy, trong video, mắt cô ấy đã đỏ hoe.
Ngày hôm sau tan học, vừa bước ra khỏi cổng trường, tôi đã thấy Kh//âu Uyển đứng bên vệ đường.
Tôi vui vẻ chạy tới: "Sao chị lại về rồi?"
Không kịp đề phòng, cô ấy lao thẳng vào lòng tôi.
Chẳng biết từ bao giờ tôi đã cao hơn cô ấy một cái đầu.
Chỉ là sức lực của cô ấy vẫn lớn như ngày nào.
Một lúc lâu sau, tôi mới khẽ lên tiếng: "Chị ôm ch/ặt làm em đ/au rồi."
Cánh tay đang ôm tôi lúc này mới nới lỏng ra.
Tôi thấy cô ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi chăm chú, khóe mắt đỏ ửng.
"Chưa đến kỳ nghỉ mà, sao giờ này đã về rồi?" Tôi lại hỏi.
"Tối qua, em nói muốn đến Đại học Hạ Môn, chị lo đến mức cả đêm không ngủ được, sáng sớm đã m/ua vé máy bay chạy về đây." Giọng cô ấy đầy vẻ tủi thân.
"Chị ngốc thế không biết?" Tôi xoa đầu cô ấy, "Em đùa thôi mà."
Cô ấy lại ôm lấy tôi: "Hứa với chị đi, Dương Dương, sau này đừng bao giờ đùa như thế nữa. Em có biết, nghe tin em muốn đến trường khác, chị sợ đến mức nào không? Chỉ cần nghĩ đến việc em không ở bên cạnh suốt bốn năm, chị hoàn toàn không thể chịu nổi. Nửa năm đi học đại học, ngày nào cũng không được nhìn thấy em, em có biết chị nhớ em đến thế nào không?"
Tuy chúng tôi lớn lên cùng nhau, nhưng ngày trước còn nhỏ, phần lớn là đối xử với nhau theo kiểu bạn bè, chị em. Lần đầu tiên nghe cô ấy bày tỏ trực tiếp như vậy, tôi ngẩn cả người.
Phải mất một lúc lâu, tôi mới lắp bắp nói: "Chị, chị có ý gì vậy?"
Kh//âu Uyển thở dài bất lực, dùng tay khẽ chọc vào đầu tôi: "Có ngốc không chứ, chị đã bày tỏ rồi, em nói xem có ý gì?"
Mặt tôi nóng bừng lên: "Nhưng mà, em còn nhỏ, vẫn chưa thi đại học--"
"Vậy chị đợi em, đợi em vào đại học, chúng mình sẽ ở bên nhau được không?" Cô ấy dịu dàng nói, "Dương Dương, em có thích chị không? Có sẵn lòng sau này mãi mãi không rời xa chị không?"
Mãi mãi không rời xa sao?
Nghĩ đến bố mẹ ân ái, nếu như sau này tôi và Kh//âu Uyển cũng có thể giống như bố mẹ, từ yêu đương đến kết hôn, rồi sinh một đứa bé đáng yêu, cùng nhau nắm tay đi hết quãng đời còn lại, dường như, thật sự rất tốt đẹp nhỉ?
Trong lòng tôi bắt đầu dâng lên những tia ngọt ngào.
Chỉ cần nghĩ đến việc sau này Kh//âu Uyển sẽ là vợ của mình, mặt tôi càng nóng hơn.
Tôi ngượng ngùng cúi đầu.
"Dương Dương, em vẫn chưa trả lời chị? Sau này có sẵn lòng ở bên chị không?"
"Vâng." Tôi gật đầu thật mạnh.
Tôi và Kh//âu Uyển yêu nhau bốn năm đại học, để lại rất nhiều kỷ niệm ngọt ngào trong khuôn viên trường.
Chúng tôi đến với nhau, bố mẹ hai bên cũng rất ủng hộ.
Đại học tốt nghiệp, tôi liền cầu hôn Kh//âu Uyển.
Tôi nói đùa rằng, sợ sau này cô ấy gặp nhiều trai đẹp rồi sẽ đổi lòng.
Kết quả lại thành lời tiên tri vận vào mình.
Ba năm sau khi kết hôn, Kh//âu Uyển đã thay lòng.
Trong một lần đi bàn công việc tại quán bar, cô ấy đã quen biết Diệp Thu Bình, người hát tại đó.
Diệp Thu Bình, một người thuộc thế giới hoàn toàn khác với Kh//âu Uyển.
Kh//âu Uyển, từ nhỏ đến lớn đều là học sinh giỏi, kỷ luật và cầu tiến, đi theo lộ trình bố mẹ vạch sẵn, mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió, hầu như chưa gặp phải trắc trở gì.
Cô ấy thậm chí còn chưa từng đến những nơi như tiệm net hay quán karaoke, vì nhà có đầy đủ mọi tiện nghi cao cấp nhất.
Còn Diệp Thu Bình, mười mấy tuổi đã bước chân vào xã hội, tốt nghiệp trường nghề rồi bắt đầu đi hát tại các quán bar.
Anh ta ăn nói khéo léo, sở hữu ngoại hình điển trai và chất giọng trầm ấm, mỗi khi hát đều vô cùng tình cảm.
Thế nhưng những năm gần đây, số bạn gái anh ta từng hẹn hò nhiều như cá diếc sang sông, chính anh ta cũng đếm không xuể.
Tôi điều tra tư liệu của anh ta, ném trước mặt Kh//âu Uyển.
Cô ấy chỉ liếc nhìn một cái rồi bảo tôi rằng, những chuyện này cô ấy đều biết.
Cô ấy biết mọi quá khứ của Diệp Thu Bình, biết anh ta từng có rất nhiều bạn gái, nhưng cô ấy không quan tâm.
Ngược lại, cô ấy còn nơm nớp lo sợ, chỉ sợ Diệp Thu Bình đ/á mình.
Diệp Thu Bình từng khoe khoang trước mặt tôi rằng, anh ta hiểu phụ nữ quá rõ, biết cách nắm thóp họ.
Anh ta nói, bất cứ người phụ nữ nào anh ta để mắt tới, đều sẽ đổ gục vì anh ta.
"Những năm nay, chưa có người phụ nữ nào mà tôi không có được." Anh ta nhẹ nhàng nói.
Tôi luôn đổ lỗi cho việc Kh//âu Uyển ngoại tình là do Diệp Thu Bình quá giỏi dùng lời đường mật.
Kh//âu Uyển yêu tôi như thế, sao có thể thay lòng được chứ?
Đều tại Diệp Thu Bình th/ủ đo/ạn quá nhiều, hắn ta chỉ là một kẻ l/ừa đ/ảo đầy mưu mô.
Nghe nói, lần đầu gặp mặt, hắn đã nắm lấy tay Kh//âu Uyển rồi hôn lên mu bàn tay cô.
Lúc đó, toàn thân Kh//âu Uyển đều cứng đờ.
Diệp Thu Bình ngẩng đầu nhìn cô, bật cười thành tiếng: "Chị gái à, chị cũng dễ ngại ngùng quá đấy."
Lần gặp thứ hai, khi chơi trò chơi, Diệp Thu Bình đòi dùng miệng để mớm rư/ợu cho Kh//âu Uyển, cô nhất quyết không đồng ý.