Người phụ nữ ấy đã có con với anh ấy.
Anh ấy sẽ mãi mãi không bao giờ thuộc về tôi nữa.
Nhìn bóng lưng quyết tuyệt rời đi của anh, tôi hoàn toàn sụp đổ.
Nhưng, tôi còn tư cách gì để đòi hỏi anh ấy đây?
Anh ấy chịu đến gặp tôi một lần, đã là quá nhân từ rồi.
Khi nằm viện, tôi vô tình biết được một chuyện từ người bác sĩ quen biết.
Triệu Dương từng một mình đến b/ệnh viện, đầu chảy đầy m/áu.
Suýt chút nữa đã mất mạng.
Tôi nhớ lại cái ngày ký đơn ly hôn, trên trán anh ấy dường như có vết thương.
Nhưng tôi đã không hỏi.
Đêm Triệu Dương nằm trên giường b/ệnh ấy, tôi lại đang ân ái trên giường cùng Diệp Thu Bình.
Chính vào lúc đó, Triệu Dương đã hoàn toàn tuyệt vọng về tôi rồi nhỉ.
Anh ấy không còn yêu tôi nữa.
Tôi cười thê lương.
Đi đến bước đường này, đều là do tôi tự chuốc lấy.
Tôi, Kh//âu Uyển, không xứng đáng có được hạnh phúc.
Còn Triệu Dương, tôi chúc anh, mãi mãi hạnh phúc về sau.
Nhiều năm sau.
Một ngày nọ, tôi đi tham dự bữa tiệc do bạn bè tổ chức.
Từ nhà vệ sinh bước ra, tôi nhìn thấy gia đình ba người đang đi phía trước.
Dù đã mấy năm không gặp, chỉ cần một bóng lưng, tôi cũng có thể nhận ra anh ngay lập tức.
Triệu Dương, người đêm nào cũng xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Con gái anh ấy đã biết chạy nhảy tung tăng rồi.
Thời gian trôi nhanh thật.
Cô bé đáng yêu mặc chiếc váy bồng bềnh, đứng ở giữa, hai tay nắm lấy tay bố và mẹ.
Con bé ngẩng đầu hỏi mẹ: "Mẹ ơi, lát nữa con có được ăn kem không ạ?"
Người mẹ dịu dàng từ chối: "Không được đâu bảo bối, con vẫn còn hơi ho đấy."
Cô bé lại quay sang Triệu Dương: "Bố ơi, con muốn ăn kem, thế, nửa cái có được không ạ? Hay là, chỉ ăn một miếng thôi, được không bố!"
Đối mặt với sự nũng nịu đó, Triệu Dương rõ ràng là không thể cưỡng lại.
Anh ấy thăm dò hỏi vợ: "Hay là, để con bé ăn một miếng thôi?"
Người vợ lườm anh một cái: "Anh cứ chiều hư con bé đi!"
Bóng lưng của ba người họ biến mất ở góc hành lang.
Tôi lại đứng ch/ôn chân tại chỗ, hồi lâu không thể cử động.
Tôi và Triệu Dương, vốn dĩ cũng có thể có một đứa con, có một gia đình như thế.
Rõ ràng, tôi đã từng có trong tay hạnh phúc, tại sao lại tự tay h/ủy ho/ại nó?
Tôi cũng từng là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Tôi vốn dĩ có thể, vốn dĩ có thể có một gia đình hoàn hảo ấm áp.
Điều hối tiếc lớn nhất trên đời, chính là tôi vốn dĩ có thể...
Hối h/ận gặm nhấm trái tim tôi, nuốt chửng tôi từng chút một.
Tôi không trụ nổi nữa.
Tôi phải về nhà thôi.
Tối nay phải uống thêm vài viên th/uốc ngủ, chắc chắn sẽ có một giấc mơ đẹp.
Trong mơ, có Triệu Dương mà tôi yêu nhất, chúng tôi còn có một đứa con--
Bác sĩ nói, tôi không được phụ thuộc vào th/uốc ngủ nữa.
Nhưng không uống th/uốc, tôi không thể nào chợp mắt.
Chỉ khi ngủ say, tôi mới có thể gặp lại người yêu của mình trong mơ.
Triệu Dương trong mơ là chồng của tôi, anh ấy sẽ mỉm cười với tôi, sẽ ôm lấy tôi, sẽ yêu tôi bằng cả trái tim.
Anh ấy sẽ ôm tôi vào lòng, nói với tôi: "Tất nhiên em là người anh yêu nhất rồi!"
Có thể mơ, thật tốt.