“Ngủ đi.” Đàm Tùng Niên xoay người, “Để mai tính.”
Hàn Hiểu Vân không nói gì thêm, nhưng Đàm Tùng Niên có thể cảm nhận được cô đang khẽ sụt sùi.
Anh vươn tay, nắm lấy tay vợ trong bóng tối.
Những ngón tay của Hàn Hiểu Vân lạnh ngắt.
Nửa đêm về sáng, Đàm Tùng Niên đang ngủ mơ màng thì nghe thấy động tĩnh trong phòng ngủ chính.
Anh bò dậy, nhẹ nhàng bước tới.
Cửa phòng ngủ chính khép không ch/ặt, để lọt ra một chút ánh sáng.
Mẹ vợ Hà Ngọc Mai đang ngồi ở mép giường, dùng bàn tay trái còn cử động được, chật vật với lấy cốc nước trên tủ đầu giường.
Cốc nước cách bà nửa sải tay, bà cố với mấy lần mà không tới.
Đàm Tùng Niên đẩy cửa bước vào.
“Mẹ, để con.”
Anh cầm cốc nước, đưa vào tay mẹ vợ.
Hà Ngọc Mai đón lấy cốc, chưa uống ngay mà chỉ nhìn anh.
Ánh đèn phòng ngủ màu vàng ấm áp chiếu lên gương mặt người già, nếp nhăn hằn sâu, đôi mắt có chút vẩn đục nhưng ánh nhìn lại rất tỉnh táo.
Bà cứ nhìn Đàm Tùng Niên như thế, nhìn hồi lâu.
Sau đó, rất chậm, rất chậm, bà dùng tay trái nâng cốc lên miệng, uống một ngụm nhỏ.
Uống xong, bà vẫn nhìn Đàm Tùng Niên.
Đàm Tùng Niên bị nhìn đến mức thấy hơi không tự nhiên, đưa tay định đón lấy cốc nước.
Hà Ngọc Mai lại lắc đầu, dùng tay trái khó nhọc đặt cốc lại lên tủ đầu giường.
Đặt xong xuôi, bà mới nhìn con rể lần nữa, đôi môi mấp máy.
“À… à…”
Tiếng nói rất mơ hồ, nhưng Đàm Tùng Niên hiểu được khẩu hình của bà.
Bà đang nói “Cảm ơn”.
“Không có gì đâu mẹ.” Đàm Tùng Niên nói, “Mẹ ngủ đi, có chuyện gì cứ gọi con.”
Hà Ngọc Mai gật đầu, chậm rãi nằm xuống.
Đàm Tùng Niên tắt đèn, khép cửa lại.
Quay về phòng phụ, Hàn Hiểu Vân đã tỉnh, đang ngồi dậy nhìn anh.
“Mẹ muốn uống nước à?”
“Ừ.”
“Lát nữa em sẽ để cốc nước gần hơn.”
Đàm Tùng Niên nằm xuống, nhắm mắt lại.
Anh nhớ lại ánh mắt mẹ vợ nhìn mình lúc nãy.
Trong ánh mắt đó có sự cảm kích, có áy náy, và cả điều gì đó khác nữa, anh không gọi tên được.
Khi trời gần sáng, Đàm Tùng Niên mơ một giấc mơ.
Mơ thấy mẹ vợ đứng trong căn bếp cũ kỹ ở quê, quay lưng về phía anh, đang bới tìm gì đó trong thùng gạo.
Bới mãi, bà lấy ra một gói bọc vải dầu, quay người đưa cho anh.
Anh định đón lấy, tay mẹ vợ lại rụt về.
Sau đó mẹ vợ cười, nụ cười rất kỳ lạ.
Khi Đàm Tùng Niên tỉnh dậy, trời đã sáng rõ.
Hàn Hiểu Vân đang làm bữa sáng trong bếp, mùi trứng rán bay vào.
Phòng ngủ chính có động tĩnh, mẹ vợ đã dậy.
Đàm Tùng Niên bò dậy, bước vào phòng ngủ chính.
Hà Ngọc Mai đã ngồi dậy, đang dùng tay trái vụng về chỉnh lại cổ áo ngủ.
Thấy Đàm Tùng Niên, bà dừng tay, lại để lộ ánh mắt phức tạp như đêm qua.
“Mẹ, chào buổi sáng ạ.” Đàm Tùng Niên nói.
Hà Ngọc Mai gật đầu, trong cổ họng phát ra tiếng động mơ hồ.
Bữa sáng rất đơn giản: cháo trắng, trứng rán, dưa muối.
Hàn Hiểu Vân thổi nguội cháo, từng thìa từng thìa đút cho mẹ.
Hà Ngọc Mai ăn rất chậm, mỗi miếng đều phải nhai rất lâu.
Đàm Tùng Niên ăn vội vàng rồi gọi điện cho quản lý Phùng Kiến Minh xin nghỉ phép.
Chuông đổ bảy tám hồi mới có người bắt máy.
“Alo, quản lý Phùng, tôi là Tiểu Đàm đây.” Đàm Tùng Niên cố gắng làm cho giọng mình nghe khách sáo nhất có thể.
“Chuyện gì?” Giọng Phùng Kiến Minh rất lạnh nhạt.
“À, tôi muốn xin nghỉ hai ngày, nhà có chút việc.”
“Lại xin nghỉ?” Giọng Phùng Kiến Minh cao hơn một chút, “Tiểu Đàm, tháng này là lần thứ mấy rồi? Lần trước là bố cậu nằm viện, lần trước nữa là vợ cậu cảm cúm, lần này lại là cái gì?”
Đàm Tùng Niên nắm ch/ặt điện thoại.
“Là mẹ vợ tôi, bà bị đột quỵ, vừa mới gửi đến nhà tôi, cần người chăm sóc.”
“Đột quỵ?” Phùng Kiến Minh ngập ngừng, “Thế thì phải thuê người chăm sóc chứ, một thằng đàn ông như cậu thì chăm sóc được cái gì?”
“Người chăm sóc không tìm được người phù hợp ngay, hơn nữa…” Đàm Tùng Niên khựng lại, “Hơn nữa chi phí cũng cao.”
Đầu dây bên kia phát ra một tiếng hừ nhẹ.
“Được rồi, hai ngày thôi. Chỉ hai ngày, không hơn dù chỉ một phút. Bây giờ dự án đang gấp, bản báo cáo cậu đang làm thứ Sáu phải nộp.”
“Vâng, cảm ơn quản lý.”
Đàm Tùng Niên cúp máy, thở dài một hơi thật dài.
Ngẩng đầu lên, thấy mẹ vợ đang nhìn mình.
Cháo của Hà Ngọc Mai vẫn chưa ăn hết, nhưng mắt bà cứ dán ch/ặt vào hướng anh vừa gọi điện.
“Không sao đâu mẹ.” Đàm Tùng Niên cố nặn ra một nụ cười, “Xin nghỉ xong rồi, hai ngày này con ở nhà.”
Hà Ngọc Mai cúi đầu, tiếp tục chậm rãi ăn cháo.
Nhưng Đàm Tùng Niên nhìn thấy, bàn tay vẫn còn cử động được của bà cụ khẽ nắm ch/ặt lấy gấu áo ngủ.