Ngày nhận kết quả kiểm tra là một ngày âm u.
Trong phòng khám, vị chuyên gia già tóc hoa râm đẩy đẩy gọng kính, nhìn chăm chú vào hình ảnh trên máy tính và xấp báo cáo một lúc lâu.
Thẩm Văn Tú ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, hai tay siết ch/ặt vạt áo đến mức các đ/ốt ngón tay trắng bệch.
Hà Ngọc Mai đứng cạnh cô, một tay khẽ đặt lên vai cô.
Thẩm An đứng lùi về phía sau một chút, nhìn gương mặt nghiêng nghiêm nghị của bác sĩ, tim đ/ập có chút nhanh.
"Tình hình không mấy lạc quan." Vị chuyên gia già cuối cùng cũng lên tiếng, giọng bình thản nhưng mỗi chữ thốt ra đều như chiếc búa nhỏ gõ vào lòng người, "Có khối u trong dạ dày, khả năng cao là á/c tính. Hơn nữa vị trí lại không tốt, nằm gần tâm vị."
Ông ngừng lại một chút, nhìn về phía Thẩm Văn Tú: "Cần phải nhập viện càng sớm càng tốt để làm thêm các xét nghiệm b/ệnh lý, x/ác định rõ bản chất khối u. Sau đó mới x/ác định phác đồ điều trị, phẫu thuật là ưu tiên hàng đầu, nhưng còn phải xem tình trạng cụ thể và thể trạng của cô nữa."
Chút sắc m/áu cuối cùng trên mặt Thẩm Văn Tú cũng tan biến, môi cô r/un r/ẩy, không thốt nên lời.
"Bác sĩ, chúng tôi nhập viện. Phiền bác sắp xếp giúp ạ." Giọng Hà Ngọc Mai vang lên, rất vững vàng, mang theo một sức mạnh không thể nghi ngờ.
Vị chuyên gia già gật đầu, bắt đầu gõ bàn phím viết giấy nhập viện.
"Trước tiên đi làm thủ tục đã. Tiền đặt cọc nhập viện là năm mươi nghìn, thừa sẽ trả lại, thiếu thì đóng thêm. Chi phí điều trị sau này còn tùy vào phác đồ cụ thể, bảo hiểm y tế có thể chi trả một phần, nhưng phần tự chi trả sẽ không ít đâu, các vị phải chuẩn bị tâm lý."
Năm mươi nghìn.
Thẩm An cảm thấy lòng mình thắt lại.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Làm xong thủ tục nhập viện, ổn định cho Thẩm Văn Tú trong phòng b/ệnh ba người thì trời đã chập tối.
Hai giường còn lại trong phòng đều là b/ệnh nhân nữ, một người lớn tuổi đang ngủ. Người còn lại là một phụ nữ trung niên, đang tựa vào đầu giường nghịch điện thoại, thỉnh thoảng lại liếc nhìn họ một cái.
Thẩm Văn Tú thay quần áo b/ệnh nhân, nằm trên ga trải giường trắng muốt, trông lại càng thêm g/ầy gò nhỏ bé.
Cô nhìn lên trần nhà, không nói một lời.
"Văn Tú, đừng nghĩ ngợi nhiều. Nghe lời bác sĩ, điều trị cho tốt." Hà Ngọc Mai ngồi bên mép giường, vén vén góc chăn cho cô, "Chuyện tiền nong đã có chúng tôi."
Thẩm Văn Tú chậm rãi quay đầu, nhìn Hà Ngọc Mai, hốc mắt lại đỏ lên.
"Chị dâu... em..."
"Không sao đâu." Hà Ngọc Mai vỗ vỗ tay cô, "Nghỉ ngơi trước đi, chị về lấy ít đồ dùng cá nhân, rồi làm chút đồ ăn mang đến. A An sẽ ở đây trông em."
Thẩm Văn Tú gật đầu, nhắm mắt lại, nước mắt từ khóe mắt trào ra, thấm vào mái tóc bạc bên thái dương.
Hà Ngọc Mai đứng dậy, ra hiệu cho Thẩm An.
Hai người đi ra khỏi phòng b/ệnh, khẽ khép cửa lại.
Ngoài hành lang người qua lại tấp nập, người nhà, b/ệnh nhân, y tá, đủ mọi âm thanh hỗn tạp lẫn lộn, trong không khí là mùi nước sát trùng nồng nặc và một cảm giác lo âu khó tả.
"Mẹ, tiền..." Thẩm An hạ thấp giọng.
"Mai mẹ đi ngân hàng rút." Hà Ngọc Mai ngắt lời anh, giọng bình thản nhưng đôi mày vẫn khóa ch/ặt, "Ba mươi nghìn của con cứ để đó đừng động vào, giữ lấy để dự phòng. Dùng tiền của mẹ trước."
"Số tiền của mẹ..."
"Phần tiền cha con để lại vốn dĩ cũng là để dùng cho gia đình khi có việc gấp." Hà Ngọc Mai nói, "Bây giờ chính là lúc cần dùng đến nó."
Bà nhìn về phía cửa phòng b/ệnh, thở dài một tiếng.
"Cô con số khổ, thời trẻ không lấy đúng người, ly hôn rồi, bản thân cũng chẳng có lấy mụn con cái. Những năm này một mình ở quê, trồng cấy, làm thuê làm mướn, chẳng tích góp được gì. Bác cả con thì..."
Bà không nói tiếp nữa, lắc lắc đầu.
"Con cứ ở đây trông cô, mẹ về một chuyến. Có chuyện gì thì gọi điện cho mẹ."
"Vâng."
Hà Ngọc Mai rời đi, bóng lưng giữa hành lang ồn ào trông có chút đơn đ/ộc, nhưng vẫn đứng rất thẳng.
Thẩm An tựa vào bức tường ngoài phòng b/ệnh, hơi lạnh từ những viên gạch men truyền qua lớp áo thun mỏng.
Anh lấy điện thoại ra, liếc nhìn nhóm WeChat "Đại viện nhà họ Thẩm".
Tin nhắn mới nhất vẫn dừng lại ở ngày hôm qua, Thẩm Lệ lại đăng vài tấm ảnh đi dạo phố, m/ua một đống quần áo và mỹ phẩm mới.
Bên dưới đám họ hàng thi nhau nhấn like, khen cô có mắt thẩm mỹ, biết ăn diện, lấy được chồng tốt.
Không một ai hỏi lấy một câu xem Thẩm Văn Tú kiểm tra kết quả thế nào.
Thẩm An khóa màn hình, nhét điện thoại vào túi.
Anh chợt cảm thấy rất mệt mỏi, không phải sự mệt mỏi về thể x/ác, mà là cái cảm giác nặng nề, không biết bấu víu vào đâu trong lòng.
Thẩm Văn Tú nhập viện, bắt đầu hàng loạt các xét nghiệm.
Lấy m/áu, chụp CT, chụp CT tăng cường, nội soi dạ dày, lấy mẫu sinh thiết...
Mỗi một hạng mục kiểm tra đều phải xếp hàng, đều phải chờ đợi.
Thẩm An xin nghỉ phép vài ngày, thay phiên với mẹ túc trực trong b/ệnh viện.
Hà Ngọc Mai mỗi ngày chạy đi chạy lại giữa nhà và b/ệnh viện, thay đổi món ăn mềm, dễ tiêu và đầy đủ dinh dưỡng phù hợp với b/ệnh nhân mang đến.
Thẩm An phụ trách chạy việc, đóng tiền, lấy báo cáo, trao đổi với bác sĩ.
Tiền bạc cứ như nước chảy đi mất.
Tiền đặt cọc nhập viện nhanh chóng không đủ, lại phải đóng bổ sung thêm một lần nữa.
Kết quả sinh thiết ra, đã x/ác nhận.
á/c tính.
Cần phải phẫu thuật sớm.
Phác đồ phẫu thuật đã định, bác sĩ gọi người nhà vào nói chuyện, liệt kê đủ mọi rủi ro có thể xảy ra, việc phục hồi sau mổ, rồi sau đó có thể cần phải hóa trị, vân vân.
Chi phí dự kiến được đưa ra một con số.
Còn nhiều hơn cả mức Thẩm An dự liệu.
Bảo hiểm y tế có thể thanh toán một phần, nhưng các loại th/uốc ngoài danh mục, một số hạng mục điều trị đặc biệt, và vật tư tiêu hao trong phẫu thuật, nhiều thứ không nằm trong phạm vi được chi trả.
Tính toán sơ bộ, anh ít nhất phải chuẩn bị hai mươi nghìn.
Hai mươi nghìn.