Đến giữa bữa cơm, Ngô Tú Anh bưng một bát canh sườn đặt trước mặt Thành Hạo, nói: "Uống đi." Thành Hạo bưng lên uống một ngụm, đúng là hương vị của ngày xưa, độ đậm nhạt vừa vặn, sườn hầm nhừ, trên mặt canh nổi một lớp váng mỡ vàng óng.
Tối hôm đó, sau khi đưa Chu Mẫn và Tiểu Mãn về nhà, Thành Hạo ngồi trên ghế sofa phòng khách nghỉ ngơi. Ngô Tú Anh đang dọn dẹp bát đũa trong bếp, tiếng vòi nước chảy ào ào, tiếng bát đĩa va chạm lanh lảnh vọng lại từ phía đó.
Anh ngồi đó lắng nghe những âm thanh ấy, cảm thấy lòng bình yên đến lạ.
Trên cánh cửa tủ lạnh của mẹ, tờ giấy đỏ kia anh đã x/é từ lâu. Lần này mẹ anh không dán lại nữa, cánh cửa tủ lạnh sạch sẽ tinh tươm, chỉ dán một tấm ảnh đầy tháng của Tiểu Mãn, là tấm ảnh chụp hôm con bé tròn một tháng tuổi, cười tít cả mắt, hai nắm tay nhỏ xíu giơ lên bên má, trông như một chú mèo chiêu tài.