Sau đó, cô ngồi trong văn phòng hướng Nam ấy rất lâu. Chậu sen đ/á trên bậu cửa sổ ngày càng m/ập mạp, chen chúc chật kín cả chậu sứ trắng, cô tách những chiếc lá thừa ra trồng thêm được mấy chậu nhỏ. Dự án Thành Nam kéo dài hơn nửa năm, ngày nghiệm thu thuận lợi, cô theo thói quen viết một cái tên vào báo cáo tổng kết rồi lại gạch đi - trước đây làm bất cứ việc gì cô cũng đều thêm cái tên đó vào cuối, như một loại chú thích, giờ vị trí đó vẫn để trống, cô nhìn một cái rồi ký tên mình vào. Khi Chu Kiến Quốc đi ngang qua văn phòng cô, ông ghé đầu vào hỏi một câu: "Cuối tuần có muốn đi ăn cùng nhau không, Lâm Nhiễm cũng đến", cô suy nghĩ một chút rồi bảo được. Tối hôm đó lúc đi ăn, Lâm Nhiễm huých tay cô, bĩu môi về phía ngoài cửa sổ, cô nhìn theo hướng đó - trước cửa quán cà phê mới mở phía bên kia đường, có một người đang cúi người buộc dây giày, bóng lưng mặc một chiếc áo khoác màu xanh xám, khuôn mặt nghiêng thoáng qua dưới ánh đèn rồi lại cúi xuống. Thành Đồng thu hồi ánh mắt, cầm ly nước chanh trước mặt lên uống một ngụm, Lâm Nhiễm cũng không nói gì thêm. Người ngoài cửa sổ đã đứng dậy, quay người đi về hướng ngược lại, rất nhanh đã hòa vào màn đêm đan xen giữa ánh đèn đường và bóng cây, giống như một giọt nước rơi xuống dòng sông, không bao giờ còn phân biệt được nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mang thai 110 ngày, chồng đòi chia đôi chi phí sinh nở: Tôi không cãi, 4 ngày sau anh ta chết lặng khi thấy bụng tôi phẳng lì: Con đâu?

Chương 18
Phó Minh Hiên đẩy một tờ giấy A4 về phía Lăng Tuyết, giọng điệu bình thản như thể đang bàn xem tối nay ăn gì: "Sau này chi tiêu trong nhà, bao gồm cả phí khám thai và sinh con của cô, chúng ta đều chia đôi."
0