Để đưa tôi rời khỏi phó bản, anh ấy không tiếc chịu trọng thương, nghĩ lại thì anh ấy cũng sẽ không dễ dàng để tôi tự do.
Đến bữa tối, tôi do dự hồi lâu, thăm dò hỏi:
"Cái đó, tôi... không cần phải đến công ty sao?"
Ôn Mộc Khâm gắp miếng nấm hương tôi lén gắp ra bỏ lại vào bát tôi:
"Tạm thời chưa cần, đợi em thích nghi thêm chút nữa đã."
Tôi dùng đũa chặn đũa anh lại, cố gắng kháng cự:
"Vậy... vậy anh cũng không cần đến công ty sao?"
"Có thể xử lý trực tuyến, không cần đến công ty. Sao, không muốn anh ở bên cạnh em à?"
Nhìn miếng nấm hương sắp rơi vào bát, tôi vội vàng giải thích:
"Không phải, tôi chỉ là... chỉ là lo lắng thôi. Anh không làm việc, tôi cũng không làm việc, sau này chúng ta dựa vào cái gì mà sống?"
Không biết từ nào đã làm anh hài lòng, biểu cảm của anh sáng bừng lên trong chớp mắt.
Cổ tay xoay một cái, miếng nấm hương rơi vào bát của chính anh.
Sau đó cứ nhìn tôi mà cười.
Một đống lý lẽ tôi đã nhẩm sẵn trong đầu về việc muốn đi làm, khi chạm phải ánh mắt của anh liền quên sạch sành sanh.
Một chuỗi kế hoạch dài dằng dặc, đến bên miệng chỉ còn lại một câu:
"Tôi ra ngoài làm việc nuôi anh."
Ôn Mộc Khâm sững người, cười càng thêm hạnh phúc:
"Không cần lo lắng, công ty vận hành rất tốt, trong nhà cũng có tiền mà."
Anh nói nghe thật nhẹ nhàng, nhưng tôi chẳng dám thả lỏng chút nào.
Bởi vì khẩu vị của tôi mỗi ngày đều rất lớn, lượng ăn gấp mấy lần anh.
Đôi khi tôi thấy anh lén nhíu mày.
Thế là tôi cố gắng nhịn, ăn ít đi một chút cũng không sao, không thể gây thêm gánh nặng cho người ta được.
Cuối cùng, Ôn Mộc Khâm nói chiều nay phải ra ngoài một chuyến, bảo tôi ngoan ngoãn ở nhà.
Anh vừa đi, tôi liền bắt đầu đi lại quanh tủ lạnh.
Đúng vậy, tôi lại đói rồi.
Đói đến mức trào cả nước chua trong dạ dày.
Thực sự không nhịn nổi nữa, tôi vừa mở tủ lạnh vừa tự răn mình:
Chỉ ăn một chút thôi, sau này ki/ếm tiền rồi trả lại cho anh ấy!
Nhìn những nguyên liệu chất đầy trong tủ lạnh, tôi bắt đầu so sánh giá tiền.
Th!t thà, trái cây đắt đỏ không dám đụng đến, chỉ có một hộp cà tím giá rẻ nhất, hai tệ rưỡi.
Là nó vậy...
Tôi rửa qua bằng nước rồi gặm luôn.
Chẳng màng đến mùi vị ra sao, gặm hết nửa quả mới miễn cưỡng dập tắt được cơn đói.
Tiếng mở cửa vang lên ở huyền quan, tôi gi/ật b/ắn mình, nửa quả cà tím trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
Ôn Mộc Khâm xách hai túi lớn đầy ắp đi vào, ánh mắt rơi xuống tay tôi.
Tôi hoảng hốt giấu quả cà tím ra sau lưng, hai má nóng bừng, chột dạ xin lỗi:
"X-xin lỗi..."
"Ăn ngon không, Chu Chu thích ăn cái này sao?"
Anh không hề m/ắng tôi, đặt đồ trên tay xuống đảo bếp, hơi cúi người lại gần tôi.
"Quên mất, em chưa hồi phục hoàn toàn, đói là chuyện bình thường."
Bị anh áp sát như vậy, đầu tôi nóng lên, vô thức đưa nửa quả cà tím còn lại đến bên miệng anh.
Đáy mắt Ôn Mộc Khâm thoáng hiện lên chút vui mừng nhàn nhạt, anh cúi đầu cắn một miếng.
Giây tiếp theo, lông mày anh nhíu ch/ặt lại, cả khuôn mặt nhăn nhúm thành một cục.
Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng, thành thật khai báo:
"Không ngon đâu, nó rẻ nhất đấy."
Anh rót cho mình một cốc nước lớn uống cạn, biểu cảm mới khá hơn chút ít.
Nghe tôi nói vậy, anh thở dài đầy thấu hiểu, nắm lấy tay tôi đi về phía phòng khách.
Lấy điện thoại ra mở giao diện ngân hàng đưa trước mắt tôi.
Chuỗi con số dài dằng dặc trên màn hình khiến mắt tôi hoa cả lên, cả người ngây dại.
Tôi ngơ ngác ngước nhìn anh: "Nhiều thế này... đều là anh ki/ếm được sao?"
Anh cười đắc ý với tôi:
"Đa số là vậy, còn một ít nữa, là tiền tiêu vặt một cô tiên nhỏ tốt bụng cho."
Cô tiên nhỏ.
Nghe thấy ba chữ này, lòng tôi bỗng chùng xuống, có chút không vui.
Nếu anh đã có cô tiên nhỏ, còn bắt tôi về đây làm gì chứ.
Đúng là làm q/uỷ lâu ngày, mất luôn khả năng kiểm soát biểu cảm.
Trong đầu tôi nghĩ gì, gần như viết hết lên mặt.
Khóe miệng trễ xuống, ánh mắt đầy vẻ oán trách.
Ôn Mộc Khâm nhìn biểu cảm của tôi, bất ngờ bật cười.
Anh ghé sát lại, đưa tay véo má tôi kéo sang hai bên.
Miệng tôi bị kéo thành hình chữ nhất, anh cúi đầu hôn nhẹ một cái, cười nói:
"Lâm Chu Chu, cái gì cũng không nhớ, nhưng kỹ năng gh/en t/uông thì vẫn còn nhỉ?"
"Ai, ai thèm gh/en!" Tôi giãy khỏi tay anh, lùi lại phía sau.
"Trước kia em nuôi anh, giờ đến lượt anh nuôi em, cô tiên nhỏ... của anh."
Ôn Mộc Khâm thu tay lại, giọng điệu quả quyết.
Tôi mở to mắt, không thể tin nổi chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào anh:
"Tôi? Nuôi anh? Trước kia tôi... có tiền đồ đến vậy sao?"
Ôn Mộc Khâm gật đầu:
"Ừ, em từng là đại kim chủ của anh đấy. Thư ký Tô chẳng phải gọi em là Lâm tổng, còn nghi ngờ anh soán ngôi hay sao?"
Để chứng minh lời mình nói là thật, anh kéo tôi đi vào phòng làm việc, mở két sắt ra.