Tôi chỉnh lại tóc trước gương: "Dù sao cũng là ngày đặc biệt mà, phải có chút nghi thức chứ."
Anh ta hài lòng mỉm cười, trước khi ra cửa còn dặn dò tôi: "Tối đừng quên cuộc hẹn của chúng ta, và cả... món quà của anh nữa."
Tôi gật đầu, sau khi anh ta đi, nụ cười trên mặt tôi biến mất ngay lập tức.
Tôi lấy hộp quà đó ra, nhìn lớp ren đen bên trong, một kế hoạch dần hình thành trong đầu.
Cố Minh Viễn, anh không phải thích bất ngờ sao?
Hôm nay, tôi sẽ cho anh một "bất ngờ" khiến anh cả đời không quên.
Buổi chiều, tôi xách một hộp quà y hệt xuất hiện dưới lầu công ty Cố Minh Viễn.
Cô nhân viên lễ tân quen tôi, nhiệt tình chào hỏi: "Chị Nhược Hi, đến tìm quản lý Cố ạ?"
Tôi cười gật đầu, đi thẳng vào trong.
Đi ngang qua phòng trà, tôi nghe thấy mấy nữ đồng nghiệp đang thì thầm to nhỏ.
"Này, mọi người thấy chưa, cái vòng tay Lâm Hiểu Huyên đeo hôm nay là của VCA đấy à?"
"Chắc chắn là hàng fake rồi, nó là thực tập sinh thì làm sao m/ua nổi đồ thật."
"Cũng chưa chắc, người ta có bản lĩnh mà, mê hoặc quản lý Cố đến mức h/ồn xiêu phách lạc."
"Thật không đấy? Quản lý Cố chẳng phải có vợ rồi sao? Vợ anh ta tôi gặp rồi, đẹp lắm."
"Đẹp thì làm gì, đẹp đến mấy cũng không bằng đứa trẻ trung biết nũng nịu đâu. Tôi nghe nói, hôm qua quản lý Cố còn đưa nó đi m/ua..."
Tiếng nói dừng bặt.
Họ nhìn thấy tôi.
Trên mặt mấy người đó thoáng qua vẻ lúng túng, rồi lập tức giải tán như chim vỡ tổ.
Tôi không chút biểu cảm đi đến cửa văn phòng Cố Minh Viễn, cửa không đóng.
Anh ta không có ở đó, Lâm Hiểu Huyên đang ngồi trên ghế quản lý của anh ta, cầm điện thoại tự sướng, miệng còn lẩm bẩm: "Quản lý Cố đối với mình thật tốt, còn chuẩn bị bất ngờ cho mình nữa."
Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy liền màu hồng, cổ tay đeo một chiếc vòng tay cỏ bốn lá, lấp lánh thứ ánh sáng rẻ tiền dưới ánh đèn.
Cô ta đang chụp rất hăng say, không phát hiện ra tôi.
Tôi dựa vào khung cửa, lạnh lùng nhìn cô ta.
Cho đến khi cô ta thỏa mãn hạ điện thoại xuống, vừa ngẩng đầu lên thì chạm phải ánh mắt tôi.
Cô ta sợ đến mức bật dậy khỏi ghế, vành mắt đỏ hoe, chực trào nước mắt.
"Chị... chị Nhược Hi..." Cô ta ấp úng đứng dậy, tay chân luống cuống, nhưng ánh mắt lại vô thức liếc về phía cửa.
"Ngồi có thoải mái không?" Tôi bước vào, đặt hộp quà trên tay lên bàn, "Ghế của quản lý Cố, có phải thoải mái hơn cái chỗ làm việc nhỏ bé rá/ch nát của cô nhiều không?"
"Em... em chỉ thấy quản lý không có ở đây nên dọn dẹp giúp anh ấy thôi..." Sắc mặt cô ta trắng bệch, giọng nói mang theo tiếng khóc, ra vẻ mình là người chịu ấm ức to lớn, "Chị Nhược Hi, có phải chị hiểu lầm gì không?"
"Dọn dẹp?" Tôi cười khẩy, "Dọn bằng mông à?"
Tôi lười nói nhảm với cô ta thêm nữa, đi thẳng vào vấn đề.
"Mấy hôm trước, tôi phát hiện nhà mình hình như có tr/ộm."
Đồng tử Lâm Hiểu Huyên co rút mạnh.
Tôi thong thả nói tiếp: "Mất vài món đồ, nhưng cũng chẳng đáng giá gì. Chỉ là trên gương có thêm hai dấu tay, trong thùng rác còn có kem dưỡng da tay người khác dùng dở, cô nói xem có kỳ lạ không?"
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt cô ta: "Tuýp kem đó, mùi y hệt như trên người cô vậy."
"Em không biết chị đang nói gì!" Giọng Lâm Hiểu Huyên trở nên chói tai, kèm theo tiếng nức nở, "Chị Nhược Hi, chị hiểu lầm rồi!"
"Hiểu lầm?" Tôi cầm hộp quà trên bàn, nhét vào lòng cô ta, "Này, món quà 'quản lý Cố' của cô tặng, để quên ở nhà tôi đấy, tôi có lòng tốt mang đến cho cô đây."
Lâm Hiểu Huyên ôm hộp quà đó, như thể đang bưng một củ khoai nóng bỏng tay.
"Trong này là gì, có muốn mở ra xem thử không?" Tôi cười đầy vô hại, "Hay là, cô đã có một bộ y hệt rồi?"
Tôi lấy điện thoại ra, mở bức ảnh hóa đơn m/ua hàng, lắc lắc trước mặt cô ta.
"Sản phẩm thứ hai giảm một nửa giá, cô Lâm, giá trị của cô đúng là rẻ thật đấy."
Mặt Lâm Hiểu Huyên trắng bệch như tờ giấy.
Cô ta ôm hộp quà, môi r/un r/ẩy, không nói được lấy một lời.
Bên ngoài văn phòng, đã vây kín những đồng nghiệp thích hóng chuyện, chỉ trỏ về phía chúng tôi.
"Đồ khốn!" Một tiếng quát lớn vang lên từ phía sau đám đông, Cố Minh Viễn gạt mọi người ra rồi lao vào.
Anh ta gi/ật lấy hộp quà trong tay Lâm Hiểu Huyên, ném mạnh xuống đất.
Bộ đồ Iót ren đen văng tung tóe trên sàn, như một bông hoa x/ấu xí và tan nát.
"Lục Nhược Hi, mẹ kiếp cô phát đi/ên cái gì thế!" Cố Minh Viễn mắt đỏ ngầu, chỉ tay vào mũi tôi m/ắng, "Cô có biết đây là công ty không! Cô làm tôi mất hết mặt mũi rồi!"
"Mất mặt?" Tôi cười lạnh, nhìn quanh một lượt các đồng nghiệp xung quanh, "Anh dẫn thực tập sinh về nhà chúng ta, hú hí trên giường cưới của chúng ta thì sao không thấy mất mặt đi?"