Giờ đây, ta nhìn về phía Tạ Cẩn đang đợi câu trả lời của ta, nhẹ nhàng buông lỏng lòng bàn tay, nói:
"Muốn."
Tạ Cẩn ngoại truyện
Tô sơn quả nhiên ăn rất ngon.
Tang Tang ăn hai bát, vẫn còn thòm thèm.
Nàng chọc chọc đáy bát, có chút tiếc nuối.
"Giá mà có thể mang đi được thì tốt biết mấy."
Ánh chiều tà nơi chân trời tròn trịa.
Ta cười híp mắt gật đầu: "Để ta đi hỏi ông chủ xem."
Thế nhưng ta vừa đứng dậy.
Tang Tang hơi hoảng hốt kéo tay ta lại, do dự hồi lâu mới mở lời.
"Ta thấy mọi người đều ăn tại quán."
"Chắc là không được đâu."
"Đừng hỏi nữa."
Gió cát ấm áp lướt qua, thổi bay những sợi tóc mai của Tang Tang.
Nàng vô thức cắn đầu ngón tay.
Giống hệt như hồi ở Huy Châu, khi nàng muốn từ bỏ chức thầy kể chuyện, trước tiên thấp thỏm nói.
"Ông chủ quán trà đặt kỳ vọng vào ta rất lớn."
Cũng giống như ở Khâm Châu, nàng ăn táo chua, rất ngạc nhiên, luyến tiếc không rời.
"Táo chua này phơi khô, mang đi được thì tốt biết mấy."
Dường như, nàng đã sớm quen với việc đ/è nén những nhu cầu chân thật nhất của bản thân.
Đương nhiên.
Ta sẽ không làm ngơ.
Giống như ở Huy Châu, ở Khâm Châu vậy.
Ta ngồi xổm xuống, nhìn vào đôi mắt hoảng hốt của Tang Tang.
"Hỏi một chút, không sao đâu."
Chậm rãi bước ra khỏi tâm m/a.
Cũng không sao cả.
Trên xe ngựa trên đường trở về.
Tang Tang ôm hũ tô sơn, ăn táo chua đã phơi khô.
Cười rất hạnh phúc.
Cười mãi, cười mãi.
Nàng ngẩng đầu, như thể cuối cùng đã tích tụ đủ dũng khí, hỏi ta.
"Điện hạ, vì sao người lại thích ta?"
"Liệu có phải sau một thời gian nữa, người cũng sẽ thay đổi, rồi bỏ đi không?"
Ta hiểu nỗi lo âu ẩn giấu của Tang Tang.
Suy cho cùng, sự thay đổi của người thân thiết yêu thương nhất mới là điều đ/au lòng nhất.
Giống như năm ta năm tuổi.
Năm đó, mẫu hậu sinh đệ đệ.
Ta đưa tay ra trêu đùa, lại bị mẫu hậu gạt đi trước.
Người vốn từ ái, lần đầu tiên quát m/ắng ta.
"Nó sẽ không đe dọa đến ngai vàng của con."
"Không cần thiết phải hại nó."
Ta không hiểu.
Thế nhưng kể từ đó, mẫu hậu không còn may quần áo, lựa chọn giày tất cho ta nữa.
Thậm chí, quên cả sinh thần của ta suốt hai năm.
Ta đ/au lòng.
Ta cũng oán h/ận.
Thế là, vào ngày lễ sinh thần của đệ đệ, ta trốn khỏi cung.
Ta ích kỷ nghĩ.
Như vậy, mọi sự chú ý sẽ đều đổ dồn vào ta.
Thế nhưng sự đời trái ngược.
Sau khi trốn khỏi cung, ta bị người ta cư/ớp sạch ngọc bội, vàng bạc mang theo.
Cuối cùng, tên cầm đầu nhìn ta, chép miệng nói.
"Tuổi còn nhỏ quá, đi làm ăn mày vài năm rồi tính tiếp."
Đó chính là khởi đầu cho chuỗi ngày ăn xin của ta.
Ta không trốn.
Ta thậm chí cố tình làm mình thật bẩn thỉu, chịu đựng rất nhiều sự b/ắt n/ạt.
Ta nghĩ.
Như vậy, mẫu hậu mới cảm thấy áy náy nhiều hơn một chút.
Ngày đó khi phủ Tang phát cháo.
Ta vẫn như cũ bị chen lấn ra phía sau.
Không ai nhìn thấy, vốn là chuyện bình thường.
Thế nhưng vào lúc ta đói đến hoa mắt chóng mặt.
Có người đưa cho ta chiếc bánh bao trắng mềm xốp, giọng lí nhí nói.
"Cho ngươi, ăn đi."
Ta ngước mắt, nhìn thấy cô bé mũm mĩm.
Trông còn nhỏ hơn cả ta.
Thật là người có lòng tốt.
Thế nhưng không xa, đang có hai người quát m/ắng nàng.
"Tang Tang, a huynh đã nói gì nào, không được đến gần ăn mày."
"Biểu muội Tang Du, hắn bẩn lắm, muội nghe lời a huynh đi."
Cô bé Tang Tang cắn môi, nhỏ giọng phản kháng.
"Ta không cho, thì càng không có ai cho hắn nữa mà."
"Huynh trưởng x/ấu xa, biểu tỷ x/ấu xa."
Thế nhưng cuối cùng, nàng vẫn ngoan ngoãn đáp một tiếng.
"Ta về ngay đây!"
Chiếc bánh bao nóng hổi đó, ta vẫn không được ăn.
Bởi vì, nội giám của phụ hoàng cuối cùng đã tìm thấy ta.
Ông ta ôm ngựk, tức đến mức môi tím tái.
Khóc lóc sụt sùi.
"Ngự lâm quân làm ăn kiểu gì vậy?"
"Tiểu điện hạ của ta ơi."
Cuộc bỏ nhà đi đó.
Chỉ có hai người rơi lệ vì ta.
Một là nội giám.
Hai là phụ hoàng, người đỏ hoe mắt, quát ta.
"Đàn ông con trai, sao lại học theo hành vi của tiểu nữ nhi?"
Không còn ai khác nữa.
Sau đó, đối diện với sự truy hỏi của ta, vị m/a m/a bên cạnh mẫu hậu vẫn lộ vẻ không đành lòng.
"Nhị điện hạ bị sốt cao."
"Nương nương đóng cửa cầu phúc."
Ta "ồ" một tiếng.
Từ đó về sau, không còn mong đợi gì nữa.
Thế nhưng về sau, thân thể đệ đệ yếu ớt, cuối cùng cũng đi mất.
Mẫu hậu suy sụp một thời gian.
Khi xuất hiện trở lại, người già đi rất nhiều, mắt ngấn lệ vẫy tay gọi ta.
"Mẫu hậu tổ chức một buổi yến tiệc mùa xuân, giúp con chọn phi, được không?"
Ta vốn muốn từ chối.
Nhưng lại nghe thấy dưới sảnh.
Vị quan họ Tang kia lớn tiếng nói: "Vi thần nhất định sẽ dốc toàn lực."
Giọng nói rất quen thuộc.
Sau đó t/ai n/ạn bất ngờ ập đến, sóng gió trập trùng.
May mắn thay, cuối cùng cũng được như ý nguyện.
Thế là, ta nhìn chằm chằm vào đôi mắt thấp thỏm của Tang Tang.
Nghiêm túc nói.
"Sẽ không đâu."
"Là nàng nhìn thấy ta trước, chọn ta trước."
Tang Tang không hiểu ra sao.
Nhưng nàng thản nhiên, tùy ý vẫy vẫy tay.
"Thôi vậy."
"Thay đổi cũng không sao cả."
"Ta đều có thể chịu đựng được rồi."