“A Ngưng! Nàng không sao! Tốt quá rồi!”
Ta đẩy chàng ra: “Địa bảo sập rồi, mau đi c/ứu người!”
Bão cát đã ngớt, nhưng cả thư viện bị vùi lấp quá nửa, chỉ còn trơ lại mái nhà lộ ra ngoài.
Ta lần theo ký ức mò đến vị trí địa bảo, quỳ xuống bắt đầu đào bới.
Cát mịn và dày, đào được một nắm thì cát bên cạnh lại trượt xuống, làm thế nào cũng không đào sâu được.
Chu sa trộn lẫn với cát dính ch/ặt trên tay, rất đ/au, nhưng ta không thể dừng lại.
“Đóa Á!! Bà cụ Hudi!!”
Gió x/é nát tiếng gọi thành từng mảnh, chẳng có lấy một lời hồi đáp.
“A Ngưng, đừng đào nữa, tay nàng sẽ phế mất.”
Ta không để ý, tiếp tục đào.
Ngay khi ta gần như kiệt sức, phía sau truyền đến giọng nói: “Các người... đang làm gì thế?”
Ta quay đầu lại, bà cụ Hudi dắt Đóa Á, phía sau là một đám trẻ đen nhẻm.
Đều tăm tắp, không thiếu một đứa.
Đóa Á chạy lại, nâng đôi bàn tay đẫm m/áu của ta, đưa lên miệng thổi.
“Phu tử, cái sập là địa bảo cũ, lâu rồi không ai dùng đến. Chúng con ở trong địa bảo mới, an toàn lắm ạ.”
Đứa nhỏ nghịch ngợm nhất thư viện chen từ trong đám đông ra, kiễng chân, nhét một viên kẹo vào bên miệng ta.
“Phu tử, ăn chút đồ ngọt, tay sẽ không đ/au nữa.”
Ta ngồi trên bãi cát, nhìn đám trẻ lấm lem bùn đất trước mắt.
Cả người nhũn ra như một vũng bùn.
Hóa ra, một phen hú vía lại chính là niềm vui bất ngờ lớn nhất trên đời.
Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây, bọn trẻ vây quanh, xì xào kể chuyện trong địa bảo.
Ai lén ăn lương khô, ai kể chuyện m/a làm cả bọn sợ khóc thét.
Bùi Linh Chu lặng lẽ lùi ra một bên, nhìn ta đang được bọn trẻ vây quanh.
Trên mặt mang theo vẻ thấu hiểu đầy tuyệt vọng.
Sau khi bão cát ngừng, chàng thay ta băng bó vết thương dữ dằn trên tay.
Ta từ chối, nhưng chàng kiên quyết không thôi: “Nghe lời đi, đợi vết thương lành, ta sẽ đi.”
“Đi?” Mắt ta sáng lên.
Chàng mỉm cười, trong mắt mang theo nỗi bi thương: “Ừ, cũng nên dùng cái mạng này để chuộc một chút tội lỗi thực sự.”
Chàng nhìn đôi bàn tay kết đầy vảy m/áu của ta, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“A Ngưng của ta, ngày xưa bị kim đ/âm một cái cũng phải khóc nửa ngày.”
“Nay lại có thể cắm rễ ở nơi khổ hàn này, làm tốt hơn bất cứ ai.”
“Những năm nay, ta đi khắp bốn phương trời tìm nàng, nghe tin nàng bị lừa tiền, lại suýt bị b/án, ta sắp đi/ên mất rồi.”
“Chỉ nghĩ rằng, sau khi tìm thấy nàng, sẽ nhận lỗi thật tốt với nàng, chúng ta vẫn có thể trở về như xưa.”
“Ta từng khao khát nàng trưởng thành biết bao, giờ nàng cuối cùng cũng trưởng thành rồi, nhưng lại chẳng còn cần Bùi Linh Chu nữa.”
Nhiều năm sau, thỉnh thoảng ta vẫn nhớ về buổi sáng hôm ấy.
Bão cát ngừng, trời xanh như vừa được gột rửa.
Bùi Linh Chu dắt ngựa, đứng trước cửa thư viện.
“A Ngưng, nếu ta sống sót trở về, nàng có thể...”
Ta ngắt lời chàng: “Bùi đại nhân, đến lúc khởi hành rồi.”
Chàng nhìn ta rất lâu, cuối cùng cười khổ một tiếng, rồi nhảy lên lưng ngựa.
vó ngựa tung lên một lớp cát vàng, dần dần làm nhòe đi bóng lưng chàng.
Ta không tiễn chàng, trở vào trong nhà, trên bàn có một con diều chim yến, cánh bị buộc lệch.
Nếu là chim thật, chắc là chẳng bay nổi.
Trên phong thư phủ một lớp cát mỏng.
Ta không mở, cũng không vứt.
Sau đó có một trận gió lớn, con diều và bức thư đều bị cuốn vào cát vàng, chẳng biết bị vùi lấp ở cồn cát nào.
Ngày tháng ở thư viện vẫn như cũ, ta trở thành viện trưởng mới, mỗi ngày dạy học, lo chuyện củi gạo mắm muối.
Cũng bắt đầu học cách giao thiệp với các thương nhân lạc đà, đổi lấy nhiều sách vở và lương thực hơn cho thư viện.
Mỗi năm khai giảng, thư viện luôn nhận được vài rương lớn đồ quyên góp.
Có khi là sách mới, có khi là áo bông mặc mùa đông, có khi là loại mực bút quý hiếm chỉ phương Nam mới có.
Bà cụ Hudi lén nói với ta.
Bà từng thoáng thấy một bóng lưng ở khu chợ rất xa.
Dắt lạc đà, chở hàng hóa, dáng người rất giống viện trưởng Bùi, nhưng chớp mắt đã không thấy đâu nữa.
Lại trôi qua thêm nhiều năm, ta dẫn học trò đi du học theo dấu vết di tích cổ đạo thương nhân.
Nghỉ chân tại một trạm dịch sắp bỏ hoang.
Vài thương nhân da ngăm đen vây quanh uống rư/ợu, nước bọt bay tứ tung kể lại những điều tai nghe mắt thấy.
Nói rằng sâu trong Mạc Bắc có một kẻ tội đồ không màng sống ch*t, nghe nói trước kia là nhân vật lớn trong kinh thành.
Gây ra tội nghiệt tày trời, chạy đến đây để chuộc tội, chuyên nhận những nhiệm vụ dẫn đường nguy hiểm nhất.
Mấy năm nay suýt ch*t trong bão cát, tiền bạc ki/ếm được đều cho những người nghèo khổ và học đường dọc đường.
Một học trò tò mò hỏi: “Phu tử, tội đồ nghĩa là gì ạ?”
Ta nhìn những cồn cát nhấp nhô phía xa:
“Chính là kẻ phạm sai lầm, tự mình phán tội cho chính mình.”
Học trò hiểu lơ mơ.
Gió thổi qua đồng hoang, mặt trăng treo cao trên chân trời.
Những yêu và h/ận, đ/au và hối tiếc từng khiến người ta kinh tâm động phách kia, đều đã vùi lấp trong gió cát vô tận của Mạc Bắc.
Đồng hoang tĩnh lặng, án tù vô tận.
(Toàn văn hoàn)