Đêm chung kết World Cup, chồng tôi, Chu Giác, đưa cô bạn thân của anh ta về nhà.
Cô ta mặc chiếc áo đấu dự phòng của Chu Giác, ôm chiếc gối chuyên dụng của anh, lại còn thản nhiên xỏ đôi dép đi trong nhà của anh như thể đã quá quen thuộc.
Chu Giác không buồn ngước mắt, sai bảo tôi:
“Đi làm chút đồ ăn đêm đi, Vy Vy tối nay sẽ thức cùng anh xem bóng.”
Tống Vy mỉm cười với tôi, giọng điệu thân mật:
“Chị dâu đừng nghĩ nhiều, chị có biết xem bóng đâu. Những trận thức đêm thế này, người anh em như em mới hợp cạ với anh ấy.”
Đứa trẻ bị tiếng bình luận viên làm cho tỉnh giấc giữa đêm, vừa mới khóc lên hai tiếng, Tống Vy đã nhíu mày:
“Lão Chu, vợ con anh ồn ào quá đấy.”
Giây tiếp theo, Chu Giác trực tiếp nh/ốt tôi và con vào phòng chứa đồ.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, chân tôi mềm nhũn, ôm con ngã ngồi xuống đất.
Tôi đ/ập cửa, giọng r/un r/ẩy:
“Chu Giác, em bị chứng sợ không gian hẹp, con cũng đang h/oảng s/ợ, anh mở cửa ra trước đi!”
Chu Giác giọng điệu chán gh/ét:
“Cô ấy chỉ là bạn thân của anh thôi, đến cả chuyện này mà em cũng gh/en sao?”
“Bớt diễn trò đi, ở trong phòng chứa đồ nhà mình, nhịn một đêm thì ch*t được à?”
Trước mắt tôi tối sầm lại từng chút một.
Khi ý thức dần lịm đi, tôi nghe thấy tiếng họ cụng ly ăn mừng...
...
Tống Vy vừa dứt lời, sắc mặt Chu Giác lập tức trầm xuống.
“An Lý, cô có thể quản lý con cái được không? Bốn năm mới có một trận chung kết, cô cứ phải phá đám lúc này sao?”
Tôi ôm ch/ặt con gái, lồng ngựk như bị thứ gì đó chặn đứng.
“Hai ngày nay con bé vốn đã không khỏe, lại bị tiếng động làm cho h/oảng s/ợ. Em đưa con về phòng dỗ dành, lát nữa là xong thôi, sẽ không làm phiền hai người đâu...”
Tôi còn chưa kịp nói hết câu đã bị Chu Giác đẩy mạnh vào phòng chứa đồ.
“Rầm!”
Khoảnh khắc ổ khóa sập xuống, bóng tối ập đến dữ dội.
Toàn thân tôi cứng đờ, lao đến đi/ên cuồ/ng vặn tay nắm cửa.
Nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích.
Bên ngoài, giọng Chu Giác lạnh lùng truyền vào:
“Được rồi, cửa đã bị tôi khóa trái rồi.”
“Cô và con ở trong đó yên lặng chút đi, đợi xem xong trận đấu, tự nhiên tôi sẽ thả cô ra.”
Tôi thở dốc:
“Trong này tối quá, em bị chứng sợ không gian hẹp, em không chịu nổi đâu.”
Chu Giác cười nhạt rồi bỏ đi:
“Giả vờ cái gì? Giờ tôi không có thời gian xem cô diễn kịch đâu.”
Tôi đã bắt đầu khó thở.
Theo bản năng, tôi lần tìm công tắc trên tường.
Chỉ cần có chút ánh sáng, triệu chứng của tôi sẽ dịu đi.
Nhưng tôi nhấn mấy lần, vẫn là một màu đen kịt.
Lúc này tôi mới nhớ ra, đèn trong phòng chứa đồ đã hỏng từ lâu.
Lần trước khi dọn đồ, tôi vẫn còn đang mang th/ai, không thể trèo cao.
Chỉ có thể dặn Chu Giác nhớ thay bóng đèn.
Nào ngờ anh ta chỉ mải mê đá/nh xếp hạng cùng Tống Vy, nên thuận miệng qua loa với tôi.
Còn bây giờ, tôi bị chính tay anh ta nh/ốt ở đây, đến điện thoại cũng không mang theo.
Đứa con gái trong lòng vẫn đang khóc.
Tôi cẩn thận dỗ dành con.
Nghe tiếng bình luận viên từ chiếc tivi bên ngoài mơ hồ vọng vào, xen lẫn tiếng lon bia va chạm lạch cạch.
Tôi ôm con lao đến bên cửa, đi/ên cuồ/ng đ/ập cửa:
“Mở cửa! Chu Giác, mở cửa ra!”
“Em thật sự không thở nổi nữa rồi, mau thả em ra!”
đ/ập đến mức lòng bàn tay tôi tê dại.
Nước mắt cũng không kiểm soát được mà trào ra.
“Chu Giác...”
“Từ nhỏ em đã sợ bóng tối, rõ ràng anh biết mà.”
Năm đầu tiên yêu nhau, tôi bị kẹt trong thang máy.
Lúc ra ngoài, người tôi đã mềm nhũn, đứng không vững.
Chu Giác chạy bộ từ công ty đến, lưng áo sơ mi ướt đẫm, trán đầy mồ hôi.
Anh ôm tôi, dỗ dành suốt cả đêm:
“An Lý, đừng sợ.”
“Có anh ở đây, anh sẽ bảo vệ em.”
Thế nhưng giờ đây, người nh/ốt tôi vào bóng tối, cũng chính là anh.
Bên ngoài nhanh chóng truyền đến một tiếng cười khẩy:
“Sợ bóng tối?”
Tống Vy kéo dài giọng đầy mỉa mai:
“Chị dâu, chị không nghĩ mình vẫn còn là cô gái nhỏ đấy chứ?”
“Chị đã cam tâm tình nguyện làm vật cưỡi cho lão Chu, sinh con đẻ cái cho anh ấy rồi, còn giả vờ làm nũng cái gì nữa!”
Giọng Chu Giác càng trầm hơn:
“Vy Vy nói đúng đấy, làm mẹ trẻ con rồi, có thể đừng làm màu nữa không?”
Tôi dựa vào tấm cửa, toàn thân run bần bật.
Đến cả tay bế con cũng bắt đầu mềm nhũn.
“Chu Giác, nếu anh không mở cửa! Em và con gái, đều sẽ không cần anh nữa!”
Lúc này, đứa con gái trong lòng bị bí bách đến đỏ bừng mặt, tiếng khóc nhỏ dần.
Cái đầu nhỏ của con yếu ớt dụi vào ngựk tôi, trán nóng hổi.
Khoảnh khắc đó, tim tôi hoảng lo/ạn.
Cắn ch/ặt môi để giữ tỉnh táo, giọng tôi r/un r/ẩy:
“Chu Giác, con gái sốt rồi! Con bé mới bảy tháng thôi!”
“Anh muốn gây sự với em thì cũng phải bế con ra ngoài trước đã, được không?”
“An Lý, tôi chán ngấy rồi. Đừng lúc nào cũng lấy chuyện ly hôn và con cái ra để gây áp lực với tôi!”
“Cô nói con còn nhỏ, không cho tôi ra ngoài, tôi đã làm theo lời cô ở nhà rồi, cô còn muốn thế nào nữa?”
Anh ta cố nén cơn gi/ận, chất vấn tôi.
Tôi ngẩng đầu, đột nhiên cảm thấy bất lực.