Chu Giác còn muốn biện hộ, nhưng cảnh sát đã khóa tay hắn lại.
Hắn hoảng hốt:
“An Lý, vợ ơi! Em mau giải thích với các đồng chí cảnh sát đi! Anh là bố ruột của bé Nhan Nhan mà! Em định thấy ch*t không c/ứu sao?”
Tôi nhìn chằm chằm vào hắn.
Lạ thật, trước đây tôi luôn nhún nhường vì con gái.
Nhưng khi nhận ra người tôi không nỡ rời bỏ lại chẳng mảy may thương xót mình, tôi lập tức buông bỏ tất cả.
Thay vào đó, trong lòng tôi nảy sinh một sự tỉnh táo, lý trí chưa từng có.
Cảnh sát quay sang nhìn tôi:
“Cô An, cô cứ an tâm điều trị. Khi nào trạng thái ổn định, chúng tôi sẽ đến lấy lời khai chi tiết.”
Tôi gật đầu, giọng khàn đặc chỉ nói được ba chữ:
“Tôi không hòa giải.”
Sau khi lấy lời khai xong, tôi lập tức tới ICU.
Qua lớp kính dày, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy con gái.
Thân hình nhỏ bé của con nằm bên trong, khắp người cắm đầy máy móc.
Rõ ràng trước đó con vẫn còn nằm trong lòng tôi.
Vậy mà giờ đây lại thành ra thế này.
Tôi đứng đó, bỗng nhiên đến khóc cũng không biết khóc thế nào nữa.
Cho đến khi y tá nhẹ nhàng nhắc nhở:
“Cô An, cơ thể cô hiện tại cũng rất yếu, không nên đứng quá lâu.”
Tôi mới bừng tỉnh.
Nước mắt ồ ạt trào ra.
“Xin lỗi con...”
“Bé cưng, xin lỗi con...”
Tôi đưa tay bịt miệng, nỗi đ/au nghẹn ứ nơi cổ họng.
Là tôi ng/u ngốc.
Là tôi nhìn nhầm người.
Cũng là tôi đã đẩy con vào hố lửa.
Tôi cứ ngỡ Chu Giác dù có khốn nạn đến đâu thì ít nhất cũng sẽ yêu con gái ruột của mình.
Nhưng thực tế đã chứng minh, một người không yêu bạn thì làm gì cũng không yêu.
Sinh con xong, hắn chỉ coi đó là công cụ để thao túng bạn.
Nếu tôi không hết lần này đến lần khác tìm cớ cho hắn.
Nếu tôi không vì cái gọi là một gia đình trọn vẹn mà nhẫn nhịn những uất ức đó.
Con gái tôi đã không nằm ở đây!
Tôi nhắm mắt lại, đôi tay r/un r/ẩy lấy điện thoại gọi cho mẹ.
Điện thoại vừa đổ chuông đã có người nhấc máy.
“Lý Lý hả con?”
Giọng mẹ tôi khàn đi rõ rệt.
Tôi há miệng, chỉ vừa thốt ra chữ “Mẹ”, nước mắt đã lại trào ra.
Nghe xong câu chuyện của tôi, chưa đầy một tiếng sau, bố mẹ đã có mặt tại b/ệnh viện.
Khi mẹ lao vào phòng b/ệnh, đôi mắt bà đỏ hoe đ/áng s/ợ.
Bố tôi đi theo phía sau, mặt mày tái mét.
Nhìn đôi tay quấn đầy băng gạc của tôi, mẹ cố nén nước mắt, giơ tay vỗ mạnh vào vai tôi.
“An Lý, con có phải bị ngốc không?”
Giọng bà nghẹn lại.
“Mẹ đã sớm bảo với con, loại đàn ông này không đáng tin, con cứ không tin.”
“Hồi đó bên cạnh hắn đã vây quanh con nhỏ họ Tống kia, vậy mà con còn bênh vực, nói cái gì mà họ chỉ là anh em.”
Tôi cúi đầu, không nói được lời nào.
Bố tôi đứng bên cạnh, tức đến mức lồng ngựk phập phồng.
“Bố mẹ lúc đó khuyên con thế nào?”
“Chu Giác không có trách nhiệm, không có ranh giới, gặp chuyện chỉ biết bắt con phải chịu thiệt.”
“Còn con thì sao? Con cứ khăng khăng nói hắn còn trẻ, nói kết hôn rồi sẽ tốt lên, có con rồi sẽ tốt lên.”
Nước mắt tôi rơi càng dữ dội hơn.
Đúng vậy.
Họ m/ắng đúng lắm.
Là tôi lụy tình, yêu đương đến mức vứt cả n/ão đi rồi.
Vậy mà còn vọng tưởng một cái cây đã thối rễ thì có thể kết được quả ngọt gì.
Thậm chí vì hắn mà cãi nhau với bố mẹ.
Ng/u ngốc đến mức Chu Giác nói gì tôi cũng tin.
Ng/u ngốc đến mức ngay cả con đàn bà Tống Vy kia cũng là chính tay tôi giúp đỡ mà lên.
Lúc này, tôi chỉ cảm thấy như vừa bị nhét đống phân vào miệng, gh/ê t/ởm vô cùng.
Mẹ tôi càng nói càng gi/ận:
“Lúc đó con còn c/ầu x/in mẹ giúp con nhỏ Tống Vy đó tìm việc!”
“Lúc đó mẹ đã thấy không đúng rồi, một cô gái, ngày ngày làm anh em với đàn ông đã có vợ, chẳng có chút ranh giới nào, nó có thể là loại tốt đẹp gì chứ?”
Tôi nhắm mắt lại, chỉ h/ận không thể tự t/át mình một cái.
Sau khi kết hôn với Chu Giác không lâu, khi sự mới mẻ qua đi, hắn thường xuyên không về nhà.
Tôi hỏi hắn sao thế.
Hắn chỉ nói Tống Vy không tìm được việc tốt nên mới rủ hắn ra ngoài uống rư/ợu.
“Anh em của anh thực sự có năng lực, chỉ thiếu mỗi cơ hội thôi, chẳng phải mẹ em có nhiều mối qu/an h/ệ sao? Chỉ cần nói giúp một câu, có khi cả đời nó đổi vận đấy.”
“Nó vui vẻ rồi thì tự nhiên anh về nhà thôi.”
Vì thế, tôi đã mặt dày đi c/ầu x/in mẹ.
Sau đó, Tống Vy vào làm ở công ty của bạn mẹ tôi.
Vị trí hành chính, lương tháng 15 triệu.
Tống Vy sau khi công việc khởi sắc, làm ra vẻ ta đây ở công ty đó.
Không ngờ Chu Giác lại bắt đầu chê bai tôi khi tôi đang mang th/ai ở nhà nghỉ ngơi.
Tôi gọi điện bảo hắn về ăn cơm.
Hắn nhíu mày nói: “Ăn ăn ăn, heo cũng chẳng ăn chăm như cô đâu.”
Tôi vì hắn cho Tống Vy đi nhờ xe mà gi/ận dỗi.
Hắn cũng chỉ đáp lại:
“Đi nhờ xe thôi mà cũng làm quá lên? Cô có thể đừng coi người khác là kẻ th/ù giả tưởng được không?”