“Hiện giờ cả hai người đều nằm liệt ở nhà, bố con không cử động được, mẹ con một tay không dùng sức được, ăn uống mặc quần áo đều khó khăn.”

“Dì cách hai ngày lại qua giúp đỡ, nhưng dì cũng đã hơn bảy mươi tuổi rồi, chạy đi chạy lại phải đổi ba tuyến xe buýt, thực sự là...”

Giọng tôi không chút gợn sóng:

“Họ không thuê hộ lý sao?”

Dì cả bên kia khựng lại một chút rồi nói:

“Thuê rồi, thuê hai người, nhưng hộ lý chắc chắn không chăm sóc tỉ mỉ bằng người nhà, mà tốn kém cũng nhiều.”

“Mẹ con khóc với dì, họ không còn bao nhiêu tiền tiết kiệm nữa, chỉ có thể trông chờ vào chút lương hưu hàng tháng.”

“Tình trạng bố mẹ con bây giờ, bên cạnh không thể thiếu người, Tiểu Khiết ở nước ngoài, dì đã thử gọi điện cho nó, nó nghe máy, vừa nghe dì nói chuyện này liền bảo công việc bận không về được, sau đó gọi lại thì không liên lạc được nữa, chắc là đã chặn số dì rồi.”

Giọng dì cả mang theo chút khẩn khoản:

“Phương Hạ, dì cả biết con có khúc mắc với bố mẹ, nhưng hiện tại họ thực sự không còn cách nào khác.”

“Mẹ con hôm ngã xong có gọi cho dì, vừa khóc vừa nói, bảo rằng hối h/ận rồi, bảo những năm qua có lỗi với con. Con có thể... tranh thủ về thăm một chút không?”

“Để xem đã ạ.”

Tôi qua loa kết thúc cuộc gọi.

Sau đó thay quần áo xuống lầu đến cửa hàng viễn thông đổi một chiếc thẻ điện thoại mới.

Nửa năm sau đó, tôi đổi công việc, lại chuyển nhà lần nữa.

Nhiều năm tiếp theo, tôi không còn nghe thấy tin tức gì về họ nữa.

Cứ như thể sợi dây liên kết giữa tôi và thành phố đó cuối cùng đã đ/ứt lìa hoàn toàn, gió thổi qua là chẳng còn để lại chút dấu vết nào.

Năm tôi ba mươi sáu tuổi, tôi được thăng chức quản lý, m/ua nhà ở thành phố Quảng và hoàn toàn ổn định cuộc sống.

Một hôm tan làm, tôi đi dạo dọc bờ sông, điện thoại đột nhiên rung lên.

Là một tin nhắn lạ, mã vùng vẫn là mã vùng ở quê nhà.

“Phương Hạ, mẹ con đi rồi, viện dưỡng lão phát hiện vào buổi sáng, bà ra đi rất thanh thản.”

“Bố con thì mất từ năm ngoái rồi, dì biết con sẽ không về, nhưng nghĩ vẫn nên báo với con một tiếng, con hãy sống cho tốt nhé. Dì cả.”

Tôi đứng bên bờ sông, đọc đi đọc lại mấy dòng chữ đó, gió thổi qua làm mái tóc xõa trên vai rối bời.

Đêm đó tôi mơ một giấc mơ, mơ về chuyến tàu năm mười tám tuổi.

Cánh đồng ngoài cửa sổ tàu xanh mướt trải dài, toa tàu lắc lư chạy về phía trước.

Tôi ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, ánh nắng chiếu vào đậu trên đầu gối.

Tôi cứ nhìn thẳng về phía trước, chưa từng nghĩ đến việc quay đầu lại.

Bao nhiêu năm trôi qua, tôi vẫn là Phương Hạ không quá thông minh ấy.

Nhưng tôi đã học được một điều.

Đã lên chuyến tàu hướng tới tương lai, thì không cần phải ngoảnh đầu lại nữa.

Dù gió phía sau có lớn đến đâu, cũng không thể thổi tan con đường tôi đang đi về phía trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm