Ánh nắng rơi trên vai tôi, rất ấm áp.

Tôi không còn phải trốn trong bóng tối nữa.

Tội á/c trên thế gian này có lẽ mãi mãi không thể tận diệt.

Nhưng chỉ cần vẫn còn người cầm đèn bước đi trong bóng đêm.

Chính nghĩa, sẽ không bao giờ vắng mặt.

Tôi tên là Tô Thanh.

Một sĩ quan cảnh sát nhân dân Trung Quốc.

Câu chuyện của tôi, chỉ mới bắt đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm