Trước ống kính, gương mặt lệch lạc, biểu cảm cứng đờ và dòng nước miếng chảy không kiểm soát của Tô Lê Duyệt lộ rõ dưới độ phân giải cao. Cô ta mặc bộ đồ ngủ màu hồng rẻ tiền, phía sau là bức tường xám xịt, dùng chất giọng mơ hồ nhưng cố gắng nũng nịu để khóc lóc tố khổ:

"Các bạn ơi... xin lỗi, để các bạn thấy bộ dạng này của mình."

Cô ta khóc đến mức toàn thân r/un r/ẩy, con mắt còn cử động được đỏ ngầu.

"Nhưng có chuyện này mình không nhịn được nữa... Vụ t/ai n/ạn đó, không phải là t/ai n/ạn... là có người, từ lâu đã muốn hại ch*t chúng ta!"

Cô ta đột ngột ngẩng đầu, gương mặt biến dạng hướng về phía ống kính, giọng cao vút:

"Là Thẩm Nam Chi. Cô ta biết từ sớm là sứa sẽ bùng phát, cô ta cố tình không nói. Cô ta h/ận anh Chu Hành, h/ận mình, h/ận tất cả mọi người trong công ty. Cô ta muốn mượn d/ao gi*t người!"

Khung bình luận lập tức bùng n/ổ.

"Thẩm Nam Chi? Tổng giám đốc của Tân Sinh Công Nghệ đó hả?"

"Vãi thật, có drama!"

Thấy bình luận, Tô Lê Duyệt khóc càng dữ dội, nước miếng nhỏ cả vào áo ngủ:

"Mình có bằng chứng... lúc họp, cô ta hoàn toàn có thể kiên quyết phản đối, tại sao cô ta không làm? Cô ta chỉ chờ xem chúng ta đi ch*t thôi!"

"Sau đó ở trên đảo, bao nhiêu người gọi điện cầu c/ứu cô ta, tại sao cô ta không c/ứu? Cô ta còn lừa chúng ta là đã gọi c/ứu hộ! Cô ta muốn chúng ta ch*t hết ở đó!"

"Anh Chu Hành và chị Trương Kỳ, chính vì biết bộ mặt thật của cô ta nên mới muốn đi tìm cô ta đòi công bằng, mới bị cô ta h/ãm h/ại! Cái gì mà t/ai n/ạn xe cộ, tất cả đều là do cô ta dàn dựng cả!"

Cô ta càng nói càng kích động, nửa mặt cứng đờ, nửa mặt dữ tợn:

"Mình bây giờ ra nông nỗi này đều là do cô ta hại. Cô ta không được ch*t tử tế! Các chú cảnh sát ơi, muốn bắt thì bắt cô ta đi, cô ta mới là hung thủ thực sự!"

Số người xem livestream tăng vọt.

Các hashtag #ThẩmNamChiHungThủThậtSự, #VụÁnMưuSátBãiBiểnHồng lập tức leo lên top tìm ki/ếm.

Weibo của tôi, trang chủ công ty, thậm chí cả trang web tuyển dụng, trong phút chốc bị làn sóng ch/ửi bới nhấn chìm.

"Đồ đàn bà đ/ộc á/c đi ch*t đi!"

"Kẻ sát nhân mà cũng mở công ty à!"

"Đã report! Chờ đi tù đi!"

"Đã gọi điện báo cáo thực danh với cơ quan thuế và quản lý thị trường!"

Lâm Dịch Thành xông vào văn phòng tôi, sắc mặt xanh mét: "Cô ta đi/ên rồi! Đây là vu khống!"

Tôi nhìn gương mặt đầy nước mắt nước mũi và sự á/c đ/ộc trên màn hình của Tô Lê Duyệt, ngược lại còn mỉm cười.

"Cô ta không đi/ên, cô ta chỉ là đường cùng nên mới muốn kéo tôi xuống nước thôi."

Tôi tắt livestream.

"Chu Hành đã vào tù, Trương Kỳ cũng đã vào tù, cô ta không tiền không nhan sắc, chỉ còn lại chút giá trị lợi dụng này thôi."

"Phải làm sao đây? Đăng thông cáo, báo cảnh sát?"

"Không," tôi đứng dậy, "Chẳng phải cô ta muốn 'vạch trần' tôi trước mặt mọi người sao? Tôi cho cô ta cơ hội đó, cũng để mọi người thấy thế nào là gậy ông đ/ập lưng ông."

Ba ngày sau, thành phố tổ chức Hội nghị doanh nhân trẻ thường niên, tôi được mời tham dự với tư cách đại diện Tân Sinh Công Nghệ.

Tôi biết, trong những dịp thế này, chắc chắn sẽ có truyền thông.

Quả nhiên, đến phần đặt câu hỏi, có phóng viên đứng thẳng dậy, chĩa micro về phía tôi, câu hỏi đầy sắc bén:

"Tổng giám đốc Thẩm, gần đây bà Tô Lê Duyệt công khai cáo buộc bà biết rõ về vụ t/ai n/ạn 'bãi biển màu hồng' mà không báo, thấy ch*t không c/ứu, thậm chí nghi ngờ liên quan đến mưu sát, bà phản hồi thế nào về điều này? Liệu nó có ảnh hưởng đến kế hoạch niêm yết của Tân Sinh Công Nghệ không?"

Cả hội trường im lặng, tất cả ống kính hướng về phía tôi.

Tôi cầm micro, thần sắc bình thản.

"Trước hết, tôi hiểu bà Tô Lê Duyệt vì vấn đề sức khỏe cá nhân và hoàn cảnh hiện tại nên có thể nảy sinh những suy diễn không đúng sự thật. Nhưng đối với những cáo buộc và vu khống không căn cứ của cô ta, tôi sẽ bảo lưu mọi quyền truy c/ứu pháp lý."

Dưới đài vang lên tiếng xôn xao nhỏ.

"Về bản chất vụ việc," tôi ra hiệu cho nhân viên, "Tôi xin công bố một vài tư liệu thực tế tại đây, mời quý truyền thông và công chúng tự phán xét."

Màn hình lớn phía sau sáng lên.

Đoạn thứ nhất, ghi âm cuộc họp.

Giọng Lâm Dịch Thành vang lên rõ ràng:

"...bãi biển màu hồng là khu vực tập trung sứa kịch đ/ộc, tỷ lệ t/ử vo/ng rất cao..."

Tiếp theo là giọng tôi: "...hay là mọi người cân nhắc lại đi?"

Sau đó là tiếng gầm của Chu Hành: "Thẩm Nam Chi cô đủ rồi đấy! Bớt làm mất hứng ở đây đi!"

Cùng tiếng cười nhạo của Trương Kỳ và những người khác.

Đoạn thứ hai, hồ sơ cầu c/ứu.

Ảnh chụp màn hình WeChat, tôi gửi số điện thoại cấp c/ứu và lời nhắc giữ bình tĩnh.

Đoạn ghi âm cuộc gọi, tôi bình tĩnh giải thích thời tiết mưa bão không thể c/ứu hộ, khuyên họ liên lạc với hướng dẫn viên.

Đoạn thứ ba, thông báo của cảnh sát.

Ảnh chụp màn hình thông báo Chu Hành, Trương Kỳ bị bắt theo pháp luật vì nghi ngờ thực hiện hành vi cố ý gi*t người.

Cùng với đó là ảnh chụp thông báo Tô Lê Duyệt bị cảnh sát triệu tập điều tra vì nghi ngờ đồng lõa lập kế hoạch và khai man.

Đoạn thứ tư, hiện trường t/ai n/ạn.

Video từ camera hành trình cảnh Trương Kỳ đi/ên cuồ/ng lái xe đ/âm vào đuôi xe tôi.

Cùng với đó là tiếng Chu Hành gào thét trong điện thoại: "đ/âm ch*t nó!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta dùng pháo hoa đổi lấy hư vô

Chương 9
Vợ tôi, Tống Thanh Uyển, trở về nhà cùng một gã bạn thân từ nước ngoài trở về. "Anh ấy là quản lý cấp cao của chi nhánh, sẽ ở nhờ vài hôm." Gã bạn thân chê đồ ăn ngoài bẩn. Cô ấy đổ sạch bữa cơm tôi nấu vào thùng rác. Gã bạn thân nói khó ngủ vì lạ giường. Cô ấy liền tháo dỡ chiếc giường cưới của chúng tôi. Suốt ba năm qua, tôi chạy xe ôm công nghệ để nuôi cha mẹ cô ấy. Cô ấy chẳng buồn gọi lấy một cuộc điện thoại. Giờ đây, cô ấy đang tỉ mỉ bóc cua cho gã bạn thân. Gã chê vỏ cứng, cô ấy liền kiên nhẫn gỡ từng miếng thịt cua. Thế mà năm ấy, khi tôi bị ngã gãy chân, giữa mùa đông giá rét, cô ấy lại bắt tôi tự bò đến bệnh viện. Tống Thanh Uyển đá văng thùng giao hàng dưới chân tôi: "Bẩn chết đi được, cút đi đánh giày cho anh Lâm đi." Tôi tháo mũ bảo hiểm, ném ra chiếc thẻ đen quyền lực. "Không đánh nữa, tôi mới là nhà đầu tư lớn nhất công ty cô." "Còn gã quản lý cấp cao của cô, ngày mai ra đường mà ngủ đi."
Tình cảm
0