“Dù là nam hay nữ, chỉ cần dựa vào sự nỗ lực của chính mình, chúng ta đều có thể sống theo cách mà mình mong muốn.”

Dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang dội, tất cả nhân viên đều đứng dậy tán thưởng tôi.

Tôi nhìn thấy Trần Hi đang giơ điện thoại quay lại cảnh tôi phát biểu, anh họ đứng dưới sân khấu mỉm cười gật đầu, trong mắt tràn đầy sự tự hào.

Sau khi tiệc tất niên kết thúc, tôi lái xe rời khỏi công ty.

Tôi đi ngang qua nhà hàng nơi từng cùng Phùng Vũ ăn cơm, bên trong ánh đèn rực rỡ, tiếng cười nói rôm rả.

Tôi không dừng lại, đạp ga lái thẳng về phía trước.

Những ngày tháng cũ đó, giống như phong cảnh trong gương chiếu hậu, từ lâu đã trở nên mờ nhạt.

Tôi trở về nhà bà nội.

Bà đã làm xong món hàu chiên mà tôi yêu thích nhất.

Lớp vỏ vàng óng giòn rụm bao bọc lấy phần th!t hàu tươi ngon, hương thơm nức mũi.

Tôi ngồi bên bàn ăn, nhìn mái tóc bạc trắng của bà, bất chợt sống mũi cay cay.

Bà nội lo lắng nhìn tôi:

“Sao thế? Không ngon à?”

Tôi vội vàng lắc đầu, gắp một miếng hàu chiên cho vào miệng.

“Rất ngon ạ, cảm ơn bà.”

Bà nội cười xoa đầu tôi:

“Đứa trẻ ngốc này, ngon thì con ăn nhiều vào.”

Tối đến, tôi nằm trên giường, lướt xem những bức ảnh tiệc tất niên của công ty trên điện thoại.

Nhìn những gương mặt tươi cười hạnh phúc của nhân viên, lòng tôi bình yên đến lạ.

Tôi mở ghi chú, viết xuống kế hoạch cho năm tới:

Mở rộng kinh doanh ra ngoài tỉnh.

Mở thêm chi nhánh.

Tăng lương cho nhân viên.

...

Đưa bà nội đi du lịch.

Vừa lưu lại xong, điện thoại liền hiện lên một tin nhắn lạ.

Đó là Phùng Vũ dùng số điện thoại của người khác gửi tới:

“Trì Ngư, anh biết mình sai rồi, liệu có thể cho anh một cơ hội không, anh thực sự đã thay đổi rồi.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, rồi trực tiếp chặn số đó.

Có những sai lầm, một khi đã phạm phải thì chính là đã phạm phải, không có đường quay đầu.

Tôi tắt điện thoại, nhắm mắt lại, lặng lẽ nằm trên giường.

Mối tình mười năm, cuối cùng kết thúc bằng sự phản bội, nhưng tôi không hề bị đá/nh gục.

Tôi đã đòi lại sự nghiệp của mình, bảo vệ được công ty, bảo vệ được gia đình, và tìm thấy chính bản thân mình.

Con đường tương lai còn dài, tôi sẽ bước đi thật chậm rãi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
3 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta dùng pháo hoa đổi lấy hư vô

Chương 9
Vợ tôi, Tống Thanh Uyển, trở về nhà cùng một gã bạn thân từ nước ngoài trở về. "Anh ấy là quản lý cấp cao của chi nhánh, sẽ ở nhờ vài hôm." Gã bạn thân chê đồ ăn ngoài bẩn. Cô ấy đổ sạch bữa cơm tôi nấu vào thùng rác. Gã bạn thân nói khó ngủ vì lạ giường. Cô ấy liền tháo dỡ chiếc giường cưới của chúng tôi. Suốt ba năm qua, tôi chạy xe ôm công nghệ để nuôi cha mẹ cô ấy. Cô ấy chẳng buồn gọi lấy một cuộc điện thoại. Giờ đây, cô ấy đang tỉ mỉ bóc cua cho gã bạn thân. Gã chê vỏ cứng, cô ấy liền kiên nhẫn gỡ từng miếng thịt cua. Thế mà năm ấy, khi tôi bị ngã gãy chân, giữa mùa đông giá rét, cô ấy lại bắt tôi tự bò đến bệnh viện. Tống Thanh Uyển đá văng thùng giao hàng dưới chân tôi: "Bẩn chết đi được, cút đi đánh giày cho anh Lâm đi." Tôi tháo mũ bảo hiểm, ném ra chiếc thẻ đen quyền lực. "Không đánh nữa, tôi mới là nhà đầu tư lớn nhất công ty cô." "Còn gã quản lý cấp cao của cô, ngày mai ra đường mà ngủ đi."
Tình cảm
0