Sức khỏe dì Triệu không tốt, không chịu nổi kích động.
Sau khi cảnh sát rời đi, căn phòng khách rộng lớn chỉ còn lại tôi và Thẩm Mạn.
Cùng với đống hỗn độn ngổn ngang.
Thẩm Mạn như bị rút cạn sức lực, tựa vào góc tường, bất động.
Tờ đơn ly hôn nằm lặng lẽ bên cạnh chân cô ấy.
Tôi bước tới, nhặt đơn và bút lên, đưa trước mặt cô ấy.
“Ký đi.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Thẩm Mạn chậm rãi ngẩng đầu, nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn.
“Trần Kha, chúng ta… thật sự không thể quay lại được nữa sao?”
Trong giọng nói của cô ấy có chút yếu đuối và van nài mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.
Tôi nhìn cô ấy, lòng đầy ngũ vị tạp trần.
Ngày trước, tôi từng nghĩ chúng tôi sẽ là cặp vợ chồng hạnh phúc nhất thế gian.
Tôi sẽ mãi mãi ủng hộ ước mơ của cô ấy, cô ấy sẽ là bến đỗ ấm áp nhất của tôi.
Nhưng thực tế lại giáng cho tôi một cái t/át đ/au điếng.
“Thẩm Mạn, cô biết điều gì khiến tôi thất vọng nhất không?”
Tôi không trả lời câu hỏi của cô ấy, mà hỏi ngược lại một vấn đề khác.
“Không phải sự ám muội giữa cô và Lâm Chu, cũng không phải sự coi thường của cô dành cho tôi.”
“Mà là đĩa tôm đó.”
Tôi dừng lại một chút rồi nói tiếp.
“Lần đầu tiên tôi bị dị ứng là vào ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng ta. Cô tự tay nấu một bàn tiệc, trong đó có món tôm om dầu.”
“Tôi nói với cô là tôi bị dị ứng, cô cười bảo: ‘Không sao đâu, nếm thử một miếng thôi, biết đâu lại khỏi thì sao’.”
“Tôi yêu cô, nên tôi tin.”
“Kết quả, tôi phải vào phòng cấp c/ứu.”
“Lần thứ hai là sinh nhật tôi. Cô bảo muốn tặng tôi bất ngờ, đặt một phần hải sản lớn. Lại là tôm.”
“Tôi nhắc cô là tôi bị dị ứng. Cô nói: ‘Đàn ông con trai sao mà kiểu cách thế, đúng là lắm chuyện’.”
“Đêm đó, tôi nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh cả đêm, khắp người nổi mẩn đỏ.”
“Lần thứ ba, chính là trước khi cô trở về lần này. Cô nhắn tin nói muốn ăn món th!t kho tàu tôi nấu.”
“Tôi vui như một đứa trẻ, chạy ra chợ m/ua miếng th!t ba chỉ ngon nhất, hầm suốt ba tiếng đồng hồ.”
“Cô trở về, nhưng lại dắt theo cậu ta, cùng một hộp tôm hấp miến tỏi.”
“Cô đẩy đĩa tôm về phía tôi và bảo: ‘Cái này anh ăn đi, th!t kho cho Lâm Chu, cậu ấy thích ăn’.”
“Thẩm Mạn, không phải cô không biết tôi bị dị ứng.”
“Chỉ là, cô căn bản không hề quan tâm đến mạng sống của tôi.”
Từng lời của tôi như con d/ao cùn, cứa đi cứa lại trên trái tim Thẩm Mạn.
Cô ấy ôm ngựk, đ/au đớn đến mức gần như không thở nổi.
Những chi tiết từng bị cô ấy bỏ qua, những khoảnh khắc cô ấy coi là hiển nhiên, giờ đây đều biến thành vũ khí sắc bén nhất, đ/âm cô ấy thương tích đầy mình.
Cô ấy cuối cùng cũng hiểu ra, thứ cô ấy mất đi không chỉ là một người chồng yêu mình.
Mà còn là một người, đặt cô ấy nơi đầu quả tim, sẵn sàng vì cô ấy mà trả giá tất cả.
Cô ấy r/un r/ẩy cầm bút, ký tên mình lên tờ đơn ly hôn.
Từng nét bút như vắt kiệt sức lực toàn thân.
Ký xong, cô ấy đẩy tờ đơn về phía tôi rồi chậm rãi đứng dậy.
“Trần Kha, xin lỗi anh.”
Nói xong ba chữ này, cô ấy quay người, từng bước một rời khỏi ngôi nhà từng thuộc về họ.
Bóng lưng cô ấy cô đ/ộc và buồn bã.
Tôi nhìn cô ấy biến mất ở cửa, không hề giữ lại.
Giữa chúng tôi, sớm đã kết thúc rồi.
Bắt đầu từ đĩa tôm đó.
7.
Thẩm Mạn đi rồi.
Trong nhà đột nhiên trở nên trống trải.
Tôi gọi người giúp việc đến dọn dẹp sạch sẽ nơi này.
Đống mảnh vỡ giá trị liên thành được cẩn thận thu gom lại.
Tôi sẽ tìm những nghệ nhân phục chế giỏi nhất thế giới để chắp vá nó lại.
Giống như trái tim vụn vỡ của tôi, biết đâu, vẫn còn khả năng được chữa lành.
Vương Đông Thăng lại gọi điện, xin lỗi đầy thành khẩn và cho biết cậu thiếu gia của tập đoàn Tinh Huy đã bị ông ta xử lý xong.
Công ty của bố cậu ta vì nghi vấn trốn thuế đã bị niêm phong.
Bản thân Lâm Chu cũng bị bắt giữ chính thức vì tội tr/ộm cắp và cố ý h/ủy ho/ại tài sản người khác.
Cuộc đời cậu ta coi như hoàn toàn chấm dứt.
Còn về phía Thẩm Mạn.
Vương Đông Thăng nói công ty quản lý của cô ấy đã đề nghị chấm dứt hợp đồng và yêu cầu bồi thường khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ.
Tất cả các hợp đồng quảng cáo và đóng phim cô ấy nhận trước đó đều bị hủy bỏ.
Chỉ sau một đêm, cô ấy từ trên mây rơi xuống vũng bùn.
“Trần tiên sinh, ngài thấy xử lý như vậy đã hài lòng chưa ạ?” Vương Đông Thăng cẩn trọng hỏi qua điện thoại.
“Ừ.”
Tôi đáp nhẹ một tiếng.
“Từ nay về sau, đừng làm phiền tôi nữa.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Tôi không phải đang trả th/ù Thẩm Mạn.
Tôi chỉ là, thu hồi lại những thứ vốn dĩ không thuộc về cô ấy.
Những tài nguyên đó, những mối qu/an h/ệ đó, những hào quang đó, đều là vì nể mặt dì Triệu tôi mới ban cho cô ấy mà thôi.