Khi ta tỉnh lại.
Liền thấy Đường Chiêu Hiển ngồi bên giường, dưới mắt thâm quầng, lẩm bẩm:
"Ta chưa bao giờ muốn nó phải ch*t..."
Đối diện với ánh mắt ta, chàng thu lại vẻ ôn hòa thường lệ, chỉ trích ta:
"Nếu không phải vì nàng đồng ý gả cho ta, đệ đệ ta sao có thể thực sự mất mạng?"
"Đều tại ngươi, người đàn bà trăng hoa này, đã hại ch*t đệ đệ ta."
Ta mở đôi môi khô khốc.
Không nói nên lời.
Chàng không hưu ta, mặc kệ ta bị nh/ốt trong từ đường, tụng kinh cầu phúc cho Đường Vô Ưu.
Sau này, Đường Chiêu Hiển làm quan đến nhất phẩm.
Ngoài kia bắt đầu có lời đồn:
"Đường gia đại lang nay bước đường thăng tiến, sợ rằng đều là nhờ có thi cốt của người đệ đệ tốt làm bậc thang."
"Phải đó, Lý phu nhân vốn thiên vị con trưởng, nào ngờ cuối cùng lại là con út làm rạng danh môn hộ, đáng tiếc thay, tướng quân trăm trận ch*t sa trường..."
Đường Chiêu Hiển nghe thấy mà ghi lòng tạc dạ.
Đêm đó, cửa từ đường đột nhiên bị đẩy ra.
Nam nhân mang theo hơi lạnh bước vào, đuôi mắt đỏ ửng vì men say.
"Tại sao, rõ ràng ta đã làm quan đến nhị phẩm trước khi nó tử trận, tại sao ai cũng cho rằng ta nhờ vả hơi của nó?"
"Nó tốt đến thế sao... đến cả trong mắt nàng cũng chỉ có nó!"
Ta lần tràng hạt, chẳng hề ngoảnh đầu lấy nửa phân.
"Tống Phù Doanh, đừng lạy nữa!"
Đường Chiêu Hiển đỏ mắt, đ/á văng án thư.
Ấn ta xuống đất, x/é rá/ch xiêm y.
Ta vốn không đọc sách thánh hiền, nhưng lại có sức lực của kẻ nhà quê, chàng nhất thời không thể đắc thủ.
Đường Chiêu Hiển lại chẳng hề vội vã.
Chàng cười lạnh, cúi sát bên tai ta như rắn đ/ộc phun lưỡi.
"Tống Phù Doanh, hạng đàn bà tái giá như ngươi, xuống dưới suối vàng, sẽ bị Diêm Vương c/ắt làm hai nửa."
"Đường Vô Ưu bị người Hồ ch/ém không toàn thây, ngươi cũng không trọn vẹn."
"Cho nên dù có đến kiếp sau, hai người các ngươi cũng vĩnh viễn không thể làm phu thê."
Đồng tử ta co rút, kinh hãi đến rụng rời tay chân.
Ánh nến chập chờn, trên tường đổ bóng những hình ảnh hoang đường.
Ngoài sân sấm sét vang dội, bài vị của Đường Vô Ưu đổ ầm xuống.
Khói hương trên bàn thờ bay lại, vấn vít trên cổ Đường Chiêu Hiển.
Chỉ một giây, lại bị hơi thở dồn dập đẩy ra.
Sau đêm đó, ta mắc b/ệnh phong hàn.
Lý phu nhân oán ta hại ch*t con út, chẳng hề mời đại phu cho ta.
Đường Chiêu Hiển lại tâm trạng cực tốt, mời cả ngự y trong cung đến chẩn b/ệnh.
Từng bát th/uốc đắt tiền được bưng vào phòng.
Nhân lúc không người, ta đổ hết vào chậu hoa.
Trong lòng thầm nghĩ.
Nếu cứ như thế mà xuống suối vàng, liệu có phải sẽ không bị Diêm Vương c/ắt làm hai nửa nữa không?
Liệu Đường Vô Ưu có chịu nghe ta nói lại một lần tâm ý không?
Ta vốn đã có gốc b/ệnh, chẳng bao lâu sau liền không trụ nổi nữa.
Đến khi Đường Chiêu Hiển phát hiện thì đã không thể c/ứu vãn.
Chàng ngồi bên giường ta, lông mày tràn đầy đ/au đớn.
"Nó đối với nàng quan trọng đến thế sao?"
"Chỉ vì ta chạm vào nàng, mà nàng muốn vì nó mà ch*t sao?"
Ta nhìn trân trối vào trướng giường.
Thật lâu sau mới đáp:
"Là ta nhớ phu quân của ta."
Đường Chiêu Hiển đắng chát nhếch môi.
"Ngày xuân hái hoa lê làm bánh là ta đỡ thang cho nàng, quả hồng đầu tiên trên cành mùa thu là ta hái cho nàng, xiêm y nhung mùa đông cũng là ta gọi thợ may làm cho nàng."
"Những năm nó xuất chinh, đều là ta chăm sóc nàng."
"Rõ ràng là ta, đều là ta ngày ngày bầu bạn cùng nàng, vậy mà nàng chưa từng gọi ta một tiếng phu quân..."
Ta không muốn nhìn chàng nữa, yếu ớt quay đầu đi.
Đường Chiêu Hiển ngồi bên giường ta, đ/au xót rơi hai hàng lệ.
"Ta chưa từng hối h/ận khi cưới nàng làm vợ."
"Nếu có kiếp sau, liệu có thể để ta gặp nàng trước được không..."
Ta nhắm mắt lại, đã chẳng thể hiểu nổi lời chàng nói nữa.
Trong cơn hỗn độn.
Ta dường như nhìn thấy một thiếu niên cưỡi ngựa hồng, chở đầy hoa mà đến.
Chàng cười tươi rói đưa tay về phía ta.
"A da da, Tiểu Phù Doanh nhà ta sao lại khóc nhè rồi, năm nay hoa lê ở chùa Phụng Thiên lại nở rồi, ta đưa nàng đi xem có được không?"
Đột nhiên có giọt lệ rơi trên trán.
Trong cơn mơ màng, ta bị kéo trở về kiếp này.
Bên hồ cá chép ở sân phụ nhà họ Đường.
Ta dụi mắt, hòa giọt lệ vào lòng bàn tay.
Thời gian chia cách quá lâu, ta suýt chút nữa đã không nhớ nổi dáng vẻ của Đường Vô Ưu.
May thay kiếp này dù thế nào đi nữa.
Đường Vô Ưu vẫn còn sống.
Thiếu niên tướng quân của ta vẫn còn sống.
Chỉ nghĩ đến thôi, đã vui đến mức muốn rơi lệ.
Tin tức ta từ chối Đường Chiêu Hiển nhanh chóng truyền đến tai Lý phu nhân.
Bà tuy không ưa Đường Vô Ưu, nhưng mấy ngày nay lo liệu tang sự cũng không tránh khỏi tiêu trầm.
Thấy ta trong sân vừa khóc vừa cười, Lý phu nhân mệt mỏi nói:
"Nó chắc là đ/au buồn đến phát đi/ên rồi, nếu không sao lại từ chối đại lang?"
"Đại lang từ dung mạo đến tiền đồ đều hơn hẳn nhị lang, một quả phụ mà còn kén cá chọn canh, đúng là ng/u xuẩn y hệt nhị lang."